Chương 975

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 975

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

nan
Tối quá…
Liên Chức chậm rãi mở mắt, chỉ cảm thấy đầu đau như sắp nổ tung, động tác thử giãn ra lại bởi vì hai tay bị trói chặt mà không nhúc nhích được, cô cố sức chống đỡ ngồi dậy.
Đây là đâu?
Lúc này cửa bị đẩy ra, cô nhìn thấy khuôn mặt Hoắc Nghiêu khi ánh sáng trắng tràn vào, tɾong phút chốc cửa lại bị đóng lại.
Bốn phía đưa tay không thấy năm ngón, mắt không nhìn thấy, các giác quan khác sẽ đặc biệt rõ ràng. Liên Chức cảm giác bước ͼhân của anh ta càng ngày càng gần, giọng nói trầm trọng gắt gao cứa vào tɾong lòng cô.
Liên Chức kìm lòng không được lui về phía sau, nhưng phía sau lưng là vách tường.
Đảo mắt anh ta đã đến trước mặt cô, một luồng ánh sáng từ giữa ngón tay anh ta chậm rãi lóe lên, qua ánh sáng mờ mờ Liên Chức thấy rõ hai mắt của anh ta, lạnh lẽo nham hiểm.
Hoắc Nghiêu đặt giá nến sang một bên, “Loại bóng đêm này ít nhất tôi đã trải qua nửa năm, bốn phía là nước biển, cá chết tôm sống, bên cạnh là ma túy tiêm vào thi thể thối rữa tɾong quá khứ, không phải em hỏi tôi biến mất một năm nay đã đi đâu sao?”
Liên Chức không rõ vì sao anh ta nói những lời này, giọng điệu nhẹ nhàng như vậy ngược lại làm cho người ta sởn gai ốc.
Hoắc Nghiêu vuốt ve mặt cô, Liên Chức nghiêng đầu né tránh, lại bị anh ta úp cằm bẻ trở lại.
Anh ta cười nhẹ, lại giống như khóc.
“Em cảm thấy tôi rấtbuồn cười đúng không, hẳn là đã cười nhạo tôi vô số lần? Tên ngu xuẩn này bị em lừa suốt ba năm.”
“Em mắt thấy tôi gặp đả kích không gượng dậy nổi, một bên giả vờ an ủi, kì thực tɾong lòng hẳn là vui sướng cực kỳ. Em nhìn tôi vô số lần hành động như một tên hề the0 đuổi em làm em vui lòng, ngoài mặt em nói làm bạn bè nhưng hóa lại đang tính toán làm thế nào để diệt trừ tôi lặng lẽ không tiếng động, nhưng tôi thì sao…”
Trong bóng tối, có gì đó ướt át từ hốc mắt anh ta lặng lẽ rơi xuống.
“Giây phút nào tôi cũng nghĩ muốn trở về, cho dù bị tra tấn đến nỗi chỉ còn lại có một hơi tàn cũng muốn trở về gặp em, tôi sợ chính mình biến thành cái dạng này bị em nhìn thấy, tôi sợ em gặp chuyện không may cũng muốn vọt vào đám cháy cứu em.”
Bàn tay vuốt ve cổ Liên Chức đột nhiên dùng sức, cô bị ép đến trước mặt anh ta.
Hoắc Nghiêu gào thét “Nói cho tôi biết tại sao? Tại sao phải đối xử với tôi như vậy ”
Liên Chức lạnh lùng nhìn anh ta, nhìn gương mặt anh ta co quắp, thậm chí gân xanh trên cổ nổi lên.
Cô ác ý cong môi “Tôi có nghĩa vụ gì phải nói cho anh biết?”
Tay nắm lấy cổ cô không ngừng dùng sức, Liên Chức cũng vô tri vô giác.
“Đau không, Hoắc Nghiêu?” Cô tỉ mỉ quan sát anh ta, “Đáng tiếc tôi không có khả năng khiến người khác cảm nhận giống tôi, nếu không cũng để anh cùng vui vẻ.”
Tay Hoắc Nghiêu đang run rẩy.
Trong tầm mắt vụn vỡ anh ta nhìn người phụ nữ phía trước này, nhìn cô lần đầu tiên xé bỏ lớp ngụy trang, không chút che dấu oán hận đối với mình.
Liên Chức gằn từng chữ nói “Trước kia khi anh thí¢h Trầm Hi, có thể vì cô ta mà làm rấtnhiều rấtnhiều chuyện, có thể vì cô ta mà không phân biệt thiện ác đổi trắng thay đen, có thể vì cô ta mà nhắm mắt làm ngơ đối với oan khuất của người khác. Sau đó anh thay lòng đổi dạ, có thể không chút do dự lái xe đâm chết cô ta, nói cho cùng con người anh cũng giống như tình yêu của anh mà thôi, làm cho người ta cảm thấy rẻ tiền.”
Hoắc Nghiêu nhìn sự hận thù tɾong đáy mắt cô, gần như tɾong nháy mắt đã hiểu ra.
“Em hận tôi lúc ban đầu có dụng͟͟ tâm kín đáo tới gần em, hận đến nỗi muốn giết tôi?”
Liên Chức không nói lời nào.
Hoắc Nghiêu cắn răng “Nói cho tôi biết, có phải không?”
“Phải, cũng không phải.”
Liên Chức muốn nói từng ly từng tý những chuyện kiếp trước như thế nào cho anh ta nghe, kể lại ba năm lao ngục của cô, nhưng cô cũng không muốn giải đáp nghi vấn cho anh ta.
“Lần đầu gặp tôi gặp anh thật sự đặc biệt muốn anh chết, trên cơ bản hơn phân nửa thời gian đều suy nghĩ nên làm như thế nào để anh im hơi lặng tiếng chết đi, điều kiện tiên quyết là tôi không thể dính vào quan tòa, tôi thật vất vả mới có cơ hội sống, không thể bởi vì anh mà chết.”
Có chút ướt át nhàn nhạt lưu chuyển ở tɾong hốc mắt Liên Chức, “Đương nhiên có lúc đặc biệt mất đi lý trí, tôi cũng đã muốn nếu không thì đồng quy vu tận, nhìn anh và Trầm Hi sống tốt như vậy thật sự quá đau khổ, tôi không quyền không thế, khi nào mới có thể đạt được mong muốn.”
Hoắc Nghiêu nghe những lời này của cô, trái tim không thể khống chế co giật.
Liên Chức mỉm cười nhìn anh ta “Nhưng tôi cảm thấy sống mới là báo ứng của anh, người cha mà anh kính trọng nửa đời người hóa ra là kẻ thù giết mẹ của anh, anh còn chưa kịp biết tin tức này thì mẹ anh đã chết, chết ở thời điểm vừa mới biết được ͼhân tướng, mà anh ngay cả một câu “mẹ” cũng chưa kịp gọi. Đời này đều phải trằn trọc tɾong loại dày vò này. Tất cả những người quan tâm anh đều chết, người anh quan tâm đều muốn giết anh.”
Hai má Hoắc Nghiêu đột nhiên co giật “Em câm miệng ”
Cô như đang nhảy nhót trên ranh giới cuối cùng của anh ta, gằn từng chữ.
“Nói cho cùng ngay cả chó anh cũng không bằng, chó nhận chủ nhân sẽ không thay lòng trung thành với người khác, nhưng anh thì không giống, ai đối xử với anh tốt, anh lập tức chạy đi vẫy đuôi với người đó, quay đầu còn có thể đi cắn ngược chủ nhân trước của anh, thật là nực cười.”
Tựa như thật sự cảm thấy rấtthú vị, cô nhẹ nhàng hừ cười một tiếng.
“Con mẹ nó, tôi bảo mau câm miệng ”
Hoắc Nghiêu cắn răng, dùng sức siết lấy cổ cô, Liên Chức giống như không cảm giác được, ác liệt cong môi.
Giống như đã qua vô số lần, Hoắc Nghiêu thờ ơ lạnh nhạt với nỗi đau của cô.
Người muốn dồn cô vào chỗ chết, chẳng biết từ lúc nào đã rơi lệ đầy mặt.
Gân xanh trên bàn tay bóp cổ cô nổi lên, chỉ cần dùng sức là có thể bẻ gãy cổ cô, nhưng cả phòng chỉ có giọng nói của anh ta, chỉ có tiếng nghẹn ngào vặn vẹo của anh ta.
Anh ta mới giống như là người bị cắt đứt mạch máu kia.
Cuối cùng tay chợt buông lỏng, đáy mắt Liên Chức nửa phần sợ hãi cũng không có.
Đã chết một lần không có gì ghê gớm, Hoắc Nghiêu trốn không thoát.
Bả vai đột nhiên bị tóm lại, giọng Hoắc Nghiêu khàn khàn lại cay nghiệt.
“Thật đáng tiếc, không có chết như em mong muốn, tôi đây dù sao cũng phải kéo thêm mấy cái đệm lưng đúng không?”
Liên Chức lảo đảo bị anh ta túm ra ngoài cửa, một màn ánh sáng tràn vào mắt.
Cô còn chưa hiểu ý tứ tɾong lời nói của anh ta, ngay bên cạnh xe việt dã nhìn thấy Trầm Kỳ Dương bị còng tay, bả vai và đùi anh đều dính máu, sắc mặt tái nhợt, nhưng vẻ mặt vẫn không có nửa phần chật vật.
Ánh mắt đối diện, anh còn có thể cong môi với cô, ánh mắt vẫn mềm mại như trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận