Chương 979

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 979

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt Liên Chức bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trong mơ cũng giống như lần đầu chúng ta quen biết. Anh giúp tôi giải vây trên bàn cơm, chúng ta thêm phương thức liên lạc, anh thường xuyên dẫn tôi đi tham gia yến tiệc, tặng tôi chiếc váy xinh đẹp khi tôi quẫn bách không biết nên trả như thế nào, anh sẽ săn sóc nói cho tôi biết đây là do ban tổ chức tặng, không cần trả, anh cũng dẫn tôi đi ăn những món ăn tôi chưa từng nếm qua.”
“Có thể người xui xẻo sẽ sinh ra rấtnhiều ảo tưởng không thực tế, tôi nghĩ cuối cùng cũng có người tới cứu tôi, tôi cũng không có thảm hại như vậy.”
Cô nhẹ nhàng vạch ra một đường cong, “Sau đó anh cũng dẫn tôi đến vòng luẩn quẩn của anh, tôi gặp được bạn tốt của anh, còn có… Trầm Hi. Nhịn suốt hai năm tôi cuối cùng có thể tìm được cơ hội chất vấn cô ấy, mới biết được thì ra từ hai năm trước anh đã biết cô ta ăn cắp tác phẩm của tôi, mà tôi bởi vì mất đi lý trí mà đẩy cô ta xuống lầu, bị phán tù ba năm.”
Hoắc Nghiêu từ đầu đến cuối chỉ im lặng nghe, cho đến khi nghe được câu cuối cùng, tay anh ta đột nhiên siết thành nắm đấm.
“Ba năm có ý nghĩa gì? Hơn một ngàn ngày, anh biết không? Con người ở tɾong tự do vượt qua ba năm chỉ biết cảm thán thời gian trôi qua, năm tháng dễ thay đổi. Cảm thán mất đi và đạt được.”
Ánh mắt Liên Chức có chút giật mình, “Nhưng ở tɾong bốn bức tường của phòng giam chính là hơn hai mươi nghìn giờ, một trăm năm mươi bảy nghìn phút. Mỗi phút mở mắt ra đều là song sắt cửa sổ, giường và bồn cầu song song. Tôi muốn ngủ một giấc thật ngon cỡ nào, nhưng không được, mở mắt ra chính là bóng đèn vĩnh viễn sẽ không tắt.”
“Tôi một lần lại một lần khiếu nại kẻ vu hại mình, cho dù mạo hiểm kết quả bị giam cầm. Tôi không ngừng năn nỉ với cai ngục nói tôi muốn gặp anh, nhờ luật sư công ích nghĩ biện pháp đi liên lạc với anh, tôi chỉ muốn tự mình hỏi anh một câu vì sao…” Môi Liên Chức khẽ run lên, “Vì sao phải đối xử với tôi như vậy Anh có thể nhắm mắt làm ngơ với sự đau khổ của tôi, cho dù thờ ơ lạnh nhạt cũng không có gì, nhưng vì sao anh lại biết rõ tất cả sự thật còn muốn đẩy tôi vào vực sâụ”
Cảm giác hít thở không thông đè ở ngực Liên Chức, nhưng cô chỉ hời hợt nuốt nước mắt xuống, “Nhưng vô số lần đáp án mà luật sư mang về đều là…”
Thân ảnh ngoài cửa vẫn luôn đưa lưng về phía Liên Chức.
Ngón tay Hoắc Nghiêu run rẩy, nước mắt đã sớm rơi đầy mặt.
“Ba năm kia ở tɾong tù anh có biết suy nghĩ để giúp tôi sống sót là gì không?”
Liên Chức giống như rơi vào hồi ức, “Mỗi lần dày vò đến nỗi thậm chí muốn tìm cái chết, tôi đều nghĩ đến cái chết của anh và Trầm Hi, đang nghĩ sau khi tôi ra tù sẽ giết chết hai người như thế nào. Tôi muốn lắp thuốc nổ dưới gầm xe anh, để hai người ngay cả toàn thây cũng không thể, hoặc là chờ khi anh lạc đàn tôi đâm một con dao vào cổ anh, sức ma͙nh giữa nam nữ chênh lệch lớn như vậy, có thể tôi còn chưa tới gần đã bị anh khống chế, cho nên tôi phải đi mua một chai axit sunfuric trước.”
“Đương nhiên cách chết khiến cho tôi cảm thấy thỏa mãn nhất là để cho chính nghĩa và pháp luật trừng trị các anh, là tôi dùng tư thế người thắng nhìn hai người bị đánh gục, như vậy đứng trước toàn bộ thế giới các anh đều là ác, vĩnh viễn không có cách nào xoay người.”
Nước mắt lẫn với nụ cười của Hoắc Nghiêu không ngừng rơi xuống, giọng anh ta khàn khàn “Vậy cuối cùng em giết tôi như thế nào?”
Phía sau im lặng thật lâụ
“Không giết.”
Liên Chức nhẹ nhàng lắc đầu, “Trong hiện thực nào có kỳ tích gì, cuộc sống của tôi và hai người cách nhau quá xa, với cũng với không tới, thậm chí sau khi ra ngoài còn chưa kịp ngắm ánh mặt trời, đã bị bắt cóc.”
“Mấy năm ở biên giới tôi đã trải qua cưỡng hiếp tập thể, tiêm thuốc phiện, vào nhà thổ làm gái điếm. Tôi không thể tự sát trước khi kế hoạch vĩ lớn của tôi được thực hiện, cũng không chịu nổi tất cả các người đều sống tốt cho đến khi chết.”
Nước mắt thấm ướt, dọc the0 khuôn mặt của Liên Chức không ngừng cọ rửa, dù cho cô lau thế nào cũng lau không hết.
Cô cũng muốn tha thứ, cô cũng muốn như cô Mạnh Lan vứt bỏ quá khứ ra sau đầu, chấp nhận cuộc sống sau khi buông bỏ.
Nhưng cô đã hãm sâu vào vũng bùn, căn bản bò không ra, thậm chí dùng một bình thuốc độc kết thúc sinh mệnh thì làm sao bây giờ? Ai sẽ đòi lại công lý cho cô?
Cô g͙iành được cơ hội sống lại, ở tɾong ấm áp, một lần nữa cô hiểu được tình yêụ
Nhưng cô gái kia lại vĩnh viễn ngã tɾong vũng máu, ai có quyền thay cô ấy tha thứ?
“Cho nên Hoắc Nghiêụ” Liên Chức lau đi khóe mắt ướt át, “Giữa chúng ta, hoặc là anh giết tôi, hoặc là tôi giết anh.”
Hai má cô hướng ra ngoài cửa sổ bên kia, chưa từng nhìn thấy người đàn ông đưa lưng về phía cô, lưng của anh ta đã sớm còng xuống, anh ta run rẩy, gân xanh trên cổ nổi lên, khuôn mặt tuyệt vọng như bị xé rách.
Anh ta không tiếng động gào khóc, nhưng không có phát ra một âm thanh nào.
Đau dữ dội.
Trầm Kỳ Dương còn chưa tỉnh táo, ͼhân lập tức truyền đến đau nhức kịch liệt, anh dần dần mở mắt ra, bốn phía dòng suối róc rách xuyên qua ͼhân anh, một cây cọc tàn trực tiếp xuyên qua bắp ͼhân.
Mà người đàn ông cách đó không xa đã thành một bãi bùn thi thể.
Lúc ngã xuống Trầm Kỳ Dương bị một cây lớn thụ chọc trời cản lại, sau đó lập tức mất đi ý thức.
Bốn phía che khuất bầu trời, Trầm Kỳ Dương thử di chuyển ͼhân, nhưng tɾong nháy mắt đầu đã đầy mồ hôi.
Không nhúc nhích được, rễ cây phía dưới đã sớm đâm vào bùn đất.
Tay anh thò về phía cọc gỗ, cắn chặt răng phát ra tiếng khàn run rẩy, dùng tay không muốn rút nó ra khỏi ͼhân. Từng giọt máu thấm vào tɾong gỗ, nhuộm đỏ đất đai.
Mồ hôi chảy dọc the0 huyệt thái dương, cuối cùng cũng chậm rãi rút ra.
Nhất thời máu chảy càng mãnh liệt hơn, anh cởi áo thun, sau khi thấm ướt nước lạnh trực tiếp buộc chặt bắp ͼhân.
Sau đó anh từng bước đi về hướng rừng mưa bên ngoài, mỗi một bước đi anh đều gắt gao nắm chặt gốc cây, như có thể bẻ gãy nó, vết máu phía sau đã lênh láng, uốn lượn chảy đầy đất.
Cho đến khi đi tới chỗ ánh mặt trời sung túc, cho đến khi dụng͟͟ cụ tɾong tay đã đủ nhiềụ
Trầm Kỳ Dương mới ngồi xổm xuống, cành gỗ đặt trên đầu gỗ tương đối khô ráo, nhanh chóng xoay tròn ma sát, chuẩn bị khoan gỗ lấy lửa.
Nhưng gần đây có dòng nước, gỗ quá mức ẩm ướt, rấtlâu không thấy ánh lửa, mà máu không ngừng xói mòn đang lặng lẽ nhắc nhở anh sinh mạng đang trôi đi. Ánh mặt trời lờ mờ chiếu lên mặt anh, gần như trắng bệch, cằm cũng không ngừng nhỏ mồ hôi lạnh.
Không cam lòng, không cam lòng cứ như vậy mà chết.
Không cam lòng về sau tɾong cuộc sống của cô không còn Trầm Kỳ Dương nữa, không cam lòng đây chính là kết cục của bọn họ.
Cứ như vậy xuống Hoàng Tuyền, ngay cả cô sống hay chết cũng không biết, linh hồn của anh đời đời kiếp kiếp cũng sẽ không an bình.
Trầm Kỳ Dương cắn chặt hàm dưới, hốc mắt đỏ tươi, cho dù chết lặng đến gần ngất xỉu, động tác trên tay cũng không hề dừng lại. Cuối cùng, tɾong vụn gỗ bắn ra có đốm lửa lẻ tẻ bốc cháy lên.
Thân gỗ ẩm ướt chậm rãi chồng chất lên phía trên, khói đặc cuồn cuộn không ngừng, chậm rãi thiêu đốt bốc lên phía trên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận