Chương 982

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 982

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức hôn mê suốt hai ngày.
Thân thể kéo căng như dây đàn đột nhiên buông lỏng tɾong lòng Lục Dã, cô thậm chí không đợi được Tống Diệc Châu chạy tới, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Phòng bệnh yên tĩnh, máy làm ẩm chậm rãi bốc lên sương khói lượn lờ trên khuôn mặt trắng nõn của cô, cô tựa như nghe thấy bên tai có tiếng phụ nữ khóc, cũng có người nhiều lần nắm tay cô dán lên mặt, nhẹ nhàng hôn môi.
“Nên tỉnh lại rồi đó?” Giọng người đàn ông hơi khàn.
“Còn định ngủ bao lâu nữa?”
Ai đấy? Thân thể cô ngay cả muốn mở mí mắt ra cũng không làm được, mỗi khối xương trên cơ thể đều cảm thấy mệt mỏi quá, quá mức mệt mỏi làm cho cô như đang tự do phiêu du ở tɾong mộng, ý thức của cô chơi vơi tɾong không gian trắng xóa đi được rấtxa rấtxa, xuyên thấu thời gian và không gian.
Đến trên đỉnh núi, ở trước vô số khối bia mộ màu đen, Liên Chức vậy mà thấy được tên của mình.
Cô chết rồi à? Hay là Hoắc Nghiêu và cô đồng quy vu tận?
Ký ức vụn vặt làm cho cô phân không rõ hiện thực và mộng cảnh, Liên Chức kinh ngạc, thẳng đến khi sau lưng truyền đến tiếng bước ͼhân đứt đoạn nối tiếp.
Liên Chức quay đầu nhìn lại, nhất thời mở to mắt.
Người đàn ông đầu đầy tóc bạc, tay cầm bó hoa, hai ͼhân khập khiễng.
Nếu không phải mặt mày và đường nét vô cùng quen thuộc thì Liên Chức căn bản không nhận ra là ai, anh gầy đi.
Hốc mắt Liên Chức ửng đỏ “Lục Dã, sao anh lại thành như vậy?”
Không ai trả lời.
Người đàn ông ngồi xổm trước bia mộ, rõ ràng hai ba ngày sẽ tới một lần, bia mộ sach sẽ, nhưng anh vẫn không ngại phiền toái im lặng laụ Trời đất yên tĩnh, bầu trời đầy sao đặt trước ảnh chụp của cô, cô gái cười rạng rỡ sáng lạn, Lục Dã cũng cong môi với cô.
“Hôm nay đến báo cáo một chút tiến độ, cha con Giang gia đã vào tù, thẩm phán ít ngày nữa sẽ ra quyết định, vị con nuôi kia của Trầm gia cũng bại lộ thân phận khi Giang gia ngã ngựa, bị Trầm gia đuổi ra ngoài… Còn có Hoắc Nghiêu, anh ta bởi vì buôn lậu thuốc phiện mà đã bị bắt, hình phạt là chuyện sớm muộn….”
Nói đến đây Lục Dã dừng lại, cánh môi đau đớn run rẩy, “Đã qua gần hai mươi năm, anh nói những điều này em còn có thể nghe được không?”
Liên Chức phía sau đã ướt đẫm mặt.
Sau khi gãy ͼhân, Lục Dã đã không thể ngồi xổm lâu, anh ngồi bên cạnh bia mộ của cô, giọng nói ôn hòa.
“Anh g͙ià rồi, làm cảnh sát như vậy người khác sẽ xem nhẹ nghề này, nói một người mặc cảnh phụcvì sao ngay cả trộm cũng bắt không được.” Anh cong môi nói, “Vừa rồi lúc đi lên thấy nghĩa trang tuyển người quản lý, anh lập tức đi hỏi, bắt đầu đi làm từ tuần saụ”
Anh nhìn cô gái cười tươi như hoa tɾong ảnh, “Sau này có lẽ mỗi ngày em đều sẽ nhìn thấy anh, trước kia lúc đi học đã đủ phiền rồi, mỗi lần nhìn thấy anh lập tức chạy đi thật xa, bây giờ nghe được những lời này có phải cảm thấy phiền muốn chết hay không, người này vứt thế nào cũng vứt không xong.”
“Sao lại thế?”
Liên Chức nhẹ nhàng nghẹn ngào.
Khóe miệng trêu chọc như thế nào cũng không cong lên được, mắt Lục Dã ửng đỏ, nhìn cô thật sâụ
“Liên Chức, hai mươi năm nay anh không có lúc nào là không suy nghĩ, nếu như anh tới hộp đêm kia sớm một ngày, có phải có thể cứu được em hay không?”
Không cần một ngày, anh sắp xếp công việc ra ngoài buổi sáng, anh tiếp xúc với Mạnh Ngũ gia sớm một chút.
Tất cả mười sáu đèn xanh đèn đỏ thông tới hộp đêm, chỉ cần đạp chết ͼhân ga nhanh một chút, anh nhất định sẽ chạy tới trước khi cô uống hết lọ thuốc độc kia.
Trong mơ có vô số lần, giấc mơ của Lục Dã đều trở thành sự thật.
Nhưng hiện thực vĩnh viễn không có cách nào quay ngược thời gian, chỉ có đau đớn tê tâm liệt phế ngày đêm tra tấn anh.
Lúc h0àng hôn, thân ảnh kia rẽ ngoặt rời đi.
Trước kia lưng anh thẳng như thước, chưa từng có nửa phần khom lưng, nhưng bây giờ bởi vì ͼhân cong, không thể không cúi người xuống.
Liên Chức nhìn về phía sau, đã sớm rơi lệ đầy mặt.
“Lục Dã… Em xin anh… Mặc kệ em.” Cô nói, “Tìm một cô gái mình thí¢h kết hôn đi, đừng đến thăm em nữa.”
Là cô nông cạn.
Cô từng cho rằng đã từng dây dưa qua, cho dù nhìn đối phương cô độc sống quãng đời còn lại, cũng tuyệt không muốn nhìn anh gặp được người mình thí¢h.
Nhưng bây giờ cô hy vọng anh gặp được cô gái mình yêu rồi kết hôn, sinh con dưỡng cái, bệnh tật rời xa. Đừng hành hạ anh như thế.
Cảm giác bi thương gắt gao đè lên lồng ngực, vậy nên cô chợt bật từ trên giường dậy, vẫn còn chưa thể bình tĩnh, đầu đầy mồ hôi.
Trong lúc hoảng hốt cô đụng phải đôi mắt đỏ ửng của Tống Diệc Châu, hắn không chớp mắt nhìn cô, sợ dọa đến cô nên cũng không dám quá lớn tiếng.
“Tỉnh rồi?”
“Sao em lại ở đây…” Liên Chức không kịp phản ứng nhìn xung quanh, còn chưa nói xong đã bị hắn ôm vào tɾong ngực.
Tống Diệc Châu ôm chặt như vậy, gần như làm cho cô cảm giác hít thở không thông, cô đưa lưng về phía hắn, chưa từng phát hiện người đàn ông từ trước đến nay bình tĩnh tự kiềm chế, đối với tất cả mọi người và mọi chuyện trên thế giới đều có hứng thú nhàn nhạt, khóe mắt lại có gì đó tɾong suốt lăn xuống.
Cô chỉ cảm nhận được hắn ôm chặt như vậy, chặt đến mức có thể cảm nhận được sự run rẩy giữa hai cánh tay hắn.
“Em không sao…”
Một phần ký ức chậm rãi khép lại, Liên Chức ngẩng mặt lên nhìn hắn, mím môi dưới, “Tống tổng, nhìn anh g͙ià đi thật nhiều đó.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận