Chương 986

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 986

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trầm Kỳ Dương vuốt ve khuôn mặt của cô, “Người tổn thương em sâu như vậy, ngay cả xử lý bọn họ cũng sẽ không tự mình động thủ, làm sao có thể đi rước họa vào người.” Có lẽ cô không rõ ràng lắm, nhưng tɾong xương cô có bao nhiêu thiện và ác Trầm Kỳ Dương đều thấy rõ ràng.
Anh ghé vào tai cô.
“Chờ anh khỏe lại, dẫn anh đi thăm chị ấy, kể cho anh nghe một chút về chị ấy.”
Hốc mắt Liên Chức hơi nóng, không ngừng gật đầụ
Không biết cái bao này đã đè nặng̝ cô bao lâu, nửa đêm gặp ác mộng đều có thể bừng tỉnh.
Trước khi động tình còn có thể có dũng khí không sợ bị vạch trần, nhưng sau đó lại sợ bị vạch trần ở chỗ Trầm Kỳ Dương thì làm sao bây giờ.
Anh làm việc vô pháp vô thiên, cho nên cô luôn cho rằng đối mặt với chuyện ngoài ý muốn và bị lừa gạt anh nên tức giận lôi đình, ít nhất cô là như vậy, mỗi lần cô đều là như vậy. Nhưng nội tâm của Trầm Kỳ Dương giống như một cái cây, bởi vì từ nhỏ luôn đủ chất dinh dưỡng, đã sớm đâm sâu vào bùn đất, sẽ không dễ dàng dao động.
“Thật ra em cho rằngnan”
“Cho rằng bởi vì em là chị gái của anh nên anh mới đối xử với em như vậy?”
Trầm Kỳ Dương tức giận vì đồ ngốc này hiểu lầm anh, “Không nói Lương gia, em gái nhà chú hai chú ba cũng không ít, em thấy anh là như vậy?”
Liên Chức không hiểu sao lại nhớ tới đêm đó ở khách sạn anh có nói.
Cho dù là chị em ruột, cả đời này đều đi trên một con đường càng lúc càng xa, cho nên người này dường như chưa bao giờ nhúng tay nhiều vào chuyện của mấy anh chị em tɾong Trầm gia, mấy tháng cũng chưa từng chạm mặt, thật sự xảy ra chuyện gì ảnh hưởng đến Trầm gia anh mới ra mặt giải quyết.
Liên Chức nghe thấy anh khàn giọng nói.
“Từ khi anh đưa em về trang viên, anh chưa từng có ý định để chúng ta đi lên con đường này.”
Anh động lòng với cô.
Chưa bao giờ vì chị em.
Chân Trầm Kỳ Dương bị thương, Liên Chức muốn ở tɾong nước chăm sóc anh nhiều hơn.
Mà việc chuẩn bị cho viện bảo tàng ở thành phố Ninh Hải vì thời gian trước bị trì hoãn, đương nhiên có rấtnhiều việc cần chuẩn bị, lúc này Lục Dã truyền đến tin tức, bản án thứ hai của Giang Khải Minh đã hạ xuống, duy trì bản án tử hình ban đầu, mà bản thân hắn ta cũng từ trại tạm giam chuyển sang ngục giam, trước khi tử hình cho phép thăm hỏi.
Ngoài cửa sổ sắt lạnh lẽo, Liên Chức an vị ở trên ghế, cửa sắt ngoài cửa sổ chậm rãi mở ra, Giang Khải Minh kéo xiềng ͼhân chậm rãi ngồi ở trên ghế, cho dù hết sức nghèo túng, hắn ta vẫn giữ bộ dáng kiêu ngạo kia, biết tử hình là tất nhiên, cũng không cần giãy dụa.
Ánh mắt bọn họ nhìn nhau, trước sau cầm lấy ống nghe.
Giang Khải Minh cười “Bạn cũ, không ngờ cuối cùng lại là cô đến thăm tôi?”
“Đúng vậy.” Liên Chức cong môi, “Cha ông đang tiếp nhận thẩm phán, tin rằng sớm muộn gì cũng gặp ông dưới lòng đất, em gái ông cũng chết, đương nhiên người có thể đến thăm ông cũng chỉ có tôi.”
Giang Khải Minh nhìn cô, cười nhạo “Sao, cô định giết cửu tộc tôi?”
Cửu tộc, hẳn cũng không phải chứ?
Liên Chức ghé sát vào nhìn hắn ta, hạ giọng, “Lúc trước không phải có tình nhân giúp ông sinh con trai sao? Ông để lại rấtnhiều tiền tài cho bọn họ, muốn bí mật giữ lại huyết mạch của Giang gia các người?”
Giang Khải Minh đã sớm không thấy ý cười, gắt gao trừng mắt nhìn cô.
Liên Chức gằn từng chữ, “Yên tâm, tôi sẽ thay ông chăm sóc đứa nhỏ thật tốt, để cho nó kế nghiệp cha, chờ nó lớn lên sẽ có rấtnhiều người có quyền thế giúp đỡ nó, nó sẽ trở thành người đứng đầu làm rạng rỡ tổ tông.”
“Tao giết mày ”
Mắt Giang Khải Minh như muốn nứt ra, hai tay đột nhiên đập về phía cửa sổ, “Liên Chức, con mẹ nó tao giết mày ” Quản ngục tiến lên gắt gao ấn đầu của hắn ta ở trên bàn, hốc mắt hắn ta đỏ tươi trừng mắt về phía Liên Chức, tức giận mắng chửi, sụp đổ gào thét.
Giết người phải giết từ tâm, ý tưởng càn rỡ kia của hắn ta h0àn toàn bị bóp chết từ tɾong trứng nước.
Mà Liên Chức cười nhạt gật đầu kính chào hắn ta, xoay người rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận