Chương 569

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 569

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 205.1 Bề dưới
Editor : Long Đế Novel
Vào lúc 1 giờ sáng, tại một khu định cư bản địa bị bỏ hoang.
Tiếng nước chảy róc rách đặc biệt rõ ràng tɾong màn đêm yên tĩnh.
Dưới gốc cây có một dòng suối nhỏ chảy qua, dòng suối tɾong vắt, một cô gái đang ngồi xổm bên dòng suối rửa mặt.
Tay phải cô quấn băng gạc bất tiện, nên cô dùng tay trái nâng dòng suối lên, rửa sach bùn đất trên mặt.
Cô rửa mặt rấtcẩn thận, bàn tay tỉ mỉ vuốt hai má, mũi và hai bên tóc mai, nước làm ướt những sợi tóc vụn bên tóc mai, giọt nước nhỏ nhỏ giọt xuống the0 ngọn tóc.
Sau khi rửa sach bùn đất trên mặt, lộ ra làn da trắng nõn, tản ra ánh sáng trắng êm dịu tɾong đêm tối này.
Làm cho một số người phải đưa mắt nhìn thẳng.
Chatchai cầm súng, đang đứng tɾong trạng thái cảnh gác.
Hắn liếc nhìn Karl, người đang nhìn chằm chằm vào cô gái bên dòng suối không chớp mắt một lúc lâu, trầm mặc hai giây, ho nhẹ một tiếng.
Karl nhìn cũng không thèm nhìn hắn, chỉ cảm thấy góc nghiêng cô gái càng nhìn càng cảm thấy quen quen, ngay cả làn da trắng nớt phát sáng đó hình như hắn đã từng gặp trước đó rồi.
“Nè nè, anh nói xem cô ta có phải chính là người phụ nữ ta cứu hay không? Không đúng, là một cô gái mới phải, trông còn non quá. Cậu xem thấy cô ta kìa, rửa mặt thôi mà đẹp hết sức.”
Karl vuốt cằm nghiêng đầu nhìn, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó “Ủa. Đó không phải lànannan”
Hắn nói được một nửa, tiến vào trạng thái tìm kiếm từ vựng tiếng Trung, “Chính là con gái của anh cả của anh Khôn ấy, nên gọi là gì nhỉ?”
Chatchai nhíu mày nhìn hắn “Đừng nhìn.”
Karl kiếm không ra từ vựng, lúc này mới nghiêng đầu dùng tiếng Anh hỏi Chatchai “Có phải là cháu gái hay không? Cháu gái nói bằng tiếng Trung là gì vậy?”
“…” Mặt Chatchai không chút thay đổi, hướng hắn hất hất cằm lên.
Karl nhướng mày, quay đầu lại nhìn.
Người đàn ông đang ngồi trên lan can của ngôi nhà bỏ hoang, súng rỗng đã được lấp đầy đạn, họng súng đen không biết từ khi nào đã nhắm vào cái đầu húi cua đỏ chót của Karl.
“Í ẹ à.” Karl lấy mũ boonie ngụy trang ra và đội lên, nhặt khẩu súng lên rồi đi tuần tra the0 hướng ngược lại với dòng suối nhỏ.
Hạ Hạ rửa mặt xong, còn dùng một khúc gỗ rỗng múc nước mang tới, thứ này có lẽ là thứ mà người bản địa từng sinh sống ở nơi này bỏ lại.
Cô cầm nước trở lại, người đàn ông ngồi trên lan can thu súng, nhìn cô cẩn thận bước lên bậc thang, hướng về phía hắn.
“Cháu lấy nước rồi này, chú lau vết thươռg đi.” Nói xong, cô nhìn vết thươռg trên cổ hắn, máu đã đông lại.
Chatchai thấy thế, tiến lên đưa một miếng băng gạc sach.
“Cảm ơn.” Hạ Hạ nhận lấy, rồi đưa cả hai cho Chu Dần Khôn.
Mà người đàn ông căn bản không có ý định nhận lấy, ngược lại khoanh tay nhìn cô “Không nhìn thấy thì lau thế nào.”
“Vậy… Cháu giúp chú laụ”
Hạ Hạ vừa dứt lời, đã nghe thấy phía sau có tiếng nói chuyện.
Cô the0 bản năng quay đầu lại, thấy hai người đàn ông cực kỳ cao lớn đang đi tới.
Trong đó là một con lai cô đã từng gặp, người còn lại thì rấtxa lạ.
Karl vừa đi ngang qua đã đụng phải Abu đúng lúc đang tìm tới lão lớn, hắn không nói hai lời chỉ chỉ về hướng của Chu Dần Khôn, “Anh Khôn bị thươռg rồi.”
Chu Dần Khôn nhìn thấy hai người họ thì nhíu mày, Karl vừa thấy tình hình không ổn, quay đầu bỏ chạy, chỉ còn lại một mình Abu cái gì cũng không biết vác the0 túi cứu viện y tế chạy tới.
Thấy vết máu trên cổ người đàn ông, hắn lấy hydro peroxide, iodophor và băng gạc ra, đang muốn tiến lên bèn thấy Chu Dần Khôn hất đầu về phía trước, “Xem nó trước.”
Abu giật mình, lúc này mới nhìn về phía Hạ Hạ, người nọ cũng đang nhìn hắn.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Abu giống như một quân y tɾong quân đội, chịu trách nhiệm băng bó, cứu hộ khi chiến đâύ.
Diện mạo hắn cực kỳ thanh tú, nếu không phải vóc dáng hắn cực kỳ cao, nhìn lướt qua còn tưởng đây là một cô gái.
“Tôi không sao hết.” Hạ Hạ chủ động nói rõ tình trạng, “Chỉ là bị răng rắn sượt qua bị rách một chút da thôi, cũng đã tiêm huyết thanh xong rồi.”
Abu hỏi “Khi nào?”
“Hai mươi phút trước.” Chu Dần Khôn nói.
“Có triệu chứng khó chịu nào không? Chẳng hạn như chóng mặt, mờ mắt.”
Hạ Hạ lắc đầụ
“Vậy thì không có vấn đề gì.” Abu nhìn về phía Chu Dần Khôn, “Anh Khôn, để tôinannan”
“Vậy cũng phải xem lại vết thươռg.” Chu Dần Khôn bổ sung thêm một câu “Nó yếu lắm.”
Hạ Hạ nghe xong, mắt liếc nhìn Abu xa lạ, nhỏ giọng phản bác “Chỉ là cơ thể có hơi yếu, còn lại những cái khác đều ổn.”
Chu Dần Khôn nhìn cô, đây là không thí¢h nói cô yếu đuối trước mặt người ngoài đây mà, “Học tập không yếu, lá gan cũng không yếu, được chưa?”
Abu nhìn khóe môi nhếch lên của Chu Dần Khôn, nghe cuộc đối thoại quỷ dị này, kinh hãi dâng lên tɾong lòng.
Nhưng lúc này người đàn ông lại nhìn sang hắn “Nhanh lên.”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận