Chương 596

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 596

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 212.5 Phát bánh
Editor : Long Đế Novel
Chu Dần Khôn dập điếu thuốc “Làm the0 lời ông nói.”
Việc kinh doanh đã nói xong, giờ đến lúc nói về quân vũ trang.
Việc này không thuộc quyền quản lý của Hàn Kim Văn, ông thức thời im miệng, chờ Chu Dần Khôn tự bố trí.
Người đàn ông nhìn lướt qua tất cả mọi người ở đây, “Hành động lần này, khi chỉ huy U Nu đã phạm hai sai lầm.”
Mặc dù Chu Dần Khôn không nói những lời này, tɾong lòng những người khác cũng hiểu rõ.
Lần đầu tiên là khi điều động quân vũ trang, U Nu, với tư cách là người chỉ huy đã không lường trước được chiến thuật tác chiến của quân đội Thái Lan để ứng phó, dẫn đến ba máy bay trực thăng mất kiểm soát tại chỗ và trực tiếp bị nổ rơi.
Điều này không chỉ gây thiệt hại ít nhất 45 triệu đô la, mà còn trực tiếp dẫn đến việc cứu hộ bị chậm trễ.
Lần thứ hai là khi rút lui tập thể, ông ta cũng không dự đoán được đối phươռg có điều động máy bay chiến đâύ hay không, mà chỉ gọi trực thăng vũ trang.
Nếu không có A Diệu kịp thời chạy tới vào thời khắc cuối cùng, có lẽ mọi người đã không thể rút lui thuận lợi.
Cả hai sai lầm đều cực kỳ nguy hiểm.
Cho dù ông ta còn sống trở về, cũng không có khả năng quản lý quân vũ trang được nữa.
“Nếu ông ta đã chết rồi, truy cứu thêm nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì.” Chu Dần Khôn nói, “Từ hôm nay trở đi, với tư cách là chỉ huy mới, A Diệu sẽ chính thức tiếp quản quân vũ trang.”
Vừa nói lời này ra, A Diệu rõ ràng là giật mình.
Trái lại những người khác không có dị nghị gì, dù sao năng lực của A Diệu ai cũng thấy rõ.
Hàn Kim Văn cũng rấtđồng ý với quyết định này, bỗng nhiên nhớ đến cái gì đó, ông nhắc nhở “Khôn, vậy bên cạnh cậu cũng không thể không có ai được. Nếu A Diệu tiếp quản quân đội, có phải là cậu sẽ chọn người lần nữa không? Đâu thể để cậu tự làm mọi việc.”
Nói xong ông nhìn về phía mấy người khác đang ngồi, ai ông cũng thấy rấtgiỏi.
Chatchai thận trọng, abu cẩn thận, Bruno nhạy bén, Ole và Nick thì kinh nghiệm phong phú, còn Karlnannan ôi thôi bỏ đi.
Nhưng Chu Dần Khôn lại liếc nhìn bên cạnh, gọi ra một cái tên.
“Alor.”
Tầm mắt mọi người đều ném the0, thiếu niên bị gọi tên đứng ở đằng sau, mặc dù thần sắc của hắn vẫn không thay đổi, nhưng ánh mắt nhìn Chu Dần Khôn, lại không giấu được sự phấn khích tɾong mắt.
Lúc này Hàn Kim Văn mới nghiêm túc đánh giá một phen, cảm thấy hắn quá nhỏ, “Khôn, không suy xét thêm nữa?”
“Cậu ta.”
Nếu là Chu Dần Khôn đích thân chọn, Hàn Kim Văn không nói thêm gì nữa.
Nhưng vào lúc này, bên ngoài vang lên tiếng trẻ con la hét chạy rầm rầm, chạy giống như điên vậy.
Chu Dần Khôn lập tức cau mày, Ole ở gần cửa nhất lập tức đi ra ngoài xem xét, quay đầu lại báo cáo “Anh Khôn, là đám con nít từ ngoài thôn chạy vào.”
“Đuổi đi, đứa nào la nữa thì cắt lưỡi.”
Ole nhận được nhiệm vụ liền đi ra ngoài, không được hai giây lại trở về “Anh Khôn, hay là bỏ đi, hình như là bé Hạ Hạ đang chiên bánh ngô, dẫn tới bọn nhóc con xung quanh thèm đến nỗi chạy tới đó, bên đó đang phát bánh đấy.”
Nghe thấy là cô, người đàn ông giãn mày.
Con thỏ con này, khả năng thí¢h nghi với môi trường cũng khá cao đấy.
Thả cô ở đây để nghỉ ngơi, thế mà đã trở thành đầu ßếp cho người khác rồi.
Không biết như thế nào, có vẻ như mùi hươռg đã trôi dạt vào phòng họp.
“Con nít ấy mà, ồn ào tí xíu có sao.” Hàn Kim Văn cười ha hả nói, “Cuộc họp đã kết thúc, mọi người lăn qua lăn lại hai ngày nay cũng mệt mỏi rồi, nếu không khoan hãy trở về căn cứ trước, đêm nay cùng nhau náo nhiệt bung xõa rồi hẵng đi?”
“Ông xem rồi tự sắp xếp.” Chu Dần Khôn ném một câu xong, đứng dậy đi ra ngoài.
Karl đằng sau tò mò “Bánh ngô có ngọt không ta? Tôi khoái ăn ngọt lắm.”
Nói xong hắn định đuổi the0, kết quả bị một tay A Diệu kéo lại.
“Làm gì đó?”
“Bớt tìm đường chết.”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận