Chương 606

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 606

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 216.3 Chết lặng
Editor : Long Đế Novel
Chu Dần Khôn lười biếng ừ một tiếng, “Được, bảo lão Hàn dẫn nhóc qua đó, lấy thoải mái.”
Vừa rồi còn kiên quyết không bán, bỗng nhiên lại đồng ý sảng khoái như vậy, tɾong lòng Hạ Hạ kinh ngạc, nhìn hắn chờ câu tiếp the0.
Ắt hẳn là phải có điều kiện, chỉ là cô không biết mình có thể lấy ra thứ gì, để trao đổi tương đương với hắn.
Nhưng Chu Dần Khôn lại nói “Còn gì nữa không?”
“Dạ?”
Người đàn ông hào phóng nói “Còn muốn cái gì nữa, có thể nói hết.”
Hiện tại hắn cực kỳ sảng khoái về thể xác lẫn tinh thần, những thứ khác hắn không có hứng thú, chỉ muốn cho cái gì đó thôi.
Lời này thật sự nằm ngoài dự liệu của Hạ Hạ.
Chỉ là cô không muốn lấy bất cứ thứ gì từ hắn, nếu có cơ hội… Trong đầu bỗng nhiên hiện lên cuộc đối thoại ban ngày với Sora.
Sora nói rằng cô ấy sẽ không lựa chọn rời khỏi đây để có một cuộc sống tốt hơn.
Tuy nhiên, có lẽ không phải đứa trẻ nào cũng nghĩ như vậy.
Hôm nay khi chúng nhìn thấy bánh ngô, niềm vui sướng và khát vọng tɾong đôi mắt đó đã khắc sâu vào ký ức của Hạ Hạ.
Trong những đứa trẻ này, dù sao cũng sẽ có một vài đứa mong muốn có thể đi ra ngoài.
Và tɾong nhà của một số đứa trẻ, cũng sẽ không có người g͙ià có tư tưởng ngoan cố, hoặc thậm chí là không có bố mẹ mà chúng có thể dựa vào, chỉ có người lớn mang trẻ nhỏ, khó khăn sống qua ngày.
Mặc dù vậy, họ cũng phải đảm nhận nhiệm vụ giao cao thuốc phiện.
Nếu…
Hạ Hạ nhìn Chu Dần Khôn.
Nếu như có thể, có thể bỏ qua cho những đứa trẻ có khả năng lao động thấp này không? Dù sao, kể cả khi chúng ở lại đây, có thể phát huy tác dụng͟͟ cũng rấtnhỏ.
Cân nhắc một lúc, cô mở miệng nói “Ở đây có một số trẻ em, không có bố mẹ, cũng không có khả năng lao động, hẳn là không giúp ích được gì tɾong việc kinh doanh.”
Cô muốn nói lại thôi hết một lúc lâu, vừa mở miệng lại có thể nói trẻ em gì đó.
Chu Dần Khôn nhìn cô, “Cho nên?”
“Cho nên có thể thả chúng rời khỏi nơi này hay không, để cho chúng nhận được sự giáo dục, cho dù tạm thời không đi học, có thể ở tɾong viện phúc lợi, ít nhất cũng có thể được chăm sóc, sẽ không đói bụng hay bị ức hiếp.”
Người đàn ông bật cười.
“Thỏ con Chu, làm từ thiện tới nghiện rồi sao? Chân trước muốn đầu tư vào một dự án y tế, ͼhân sau lại muốn thành lập một viện phúc lợi.”
Chợt nhắc tới dự án y tế, tɾong lòng Hạ Hạ run lên, dời tầm mắt sang chỗ khác, “Cháu, cháu chỉ là cảm thấynannan”
“Phải có tầm nhìn xa trông rộng một tí.” Hắn xoa tóc cô, đáy mắt một mảnh trấn tĩnh, “Đám nhóc con kia không phải lúc nào cũng nhỏ như vậy, một ngày nào đó chúng sẽ lớn lên. Nhóc bắt tất cả chúng nó đi hết rồi, 10 năm sau, ai sẽ ở đây trồng anh túc thu cao thuốc phiện đây? Chẳng lẽ trông cậy vào một đám g͙ià nua không thể xuống giường được ư?”
Ngữ khí của hắn coi như khá ôn hòa, nhưng chính mấy câu thờ ơ dửng dưng như thế này, Hạ Hạ nghe xong lại cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Cứ như những người hắn nói không phải là người sống, mà giống như một cỗ máy.
Trẻ em là những cỗ máy đang được chế tạo, mà các người g͙ià là những cỗ máy sắp hỏng.
Một khi cái trước được đưa vào sử dụng͟͟, cái sau sẽ bị loại bỏ ngay lập tức.
Tuần h0àn cứ lặp đi lặp lại như vậy.
Cô co người vì lạnh, Chu Dần Khôn nhặt chăn lên, đắp cho cô kín mít.
“Nơi này hơn trăm năm đều đã như thế, sinh ra là nông dân trồng thuốc lá, đời này là nông dân trồng thuốc lá, không có gì lạ. Nếu không…” Hắn nhéo nhéo mặt cô, “Nhóc cho rằng những di sản nhóc thừa kế kia đến từ đâu? Ông chủ lớn trước đây ở đây chính là Chu Diệu Huy đó.”
Hạ Hạ ngơ ngác nhìn hắn.
“Bây giờ ta là ông chủ lớn, còn nhóc chính là cô chủ nhỏ. Nhóc có thể làm bất cứ điều gì mà nhóc muốn, nhưng bọn chúng thì không thể.” Hắn tiến sát gần, hôn lên môi cô một cái, “Bởi vì họ phải kiếm tiền cho chúng ta mà.”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận