Chương 610

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 610

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 217.3 Nói rõ
Editor : Long Đế Novel
“Đó chưa hẳn là may mắn, cậu bớt ghen tị với người ta đi.” Hàn Kim Văn cũng nhìn thiếu niên trên cây, nhắc nhở một câu “Cậu đừng quên kết giao với A Diệu cho tốt.”
Alor nhìn ông một cái, bật nhảy xuống cây, không nói một lời mà rời đi.
Hàn Kim Văn nhướng mày “Hô, thằng nhóc này cáu kỉnh thật.”
“Cậu ta là vậy đó, đi đâu làm gì cũng chỉ một mình không thí¢h nói chuyện với người khác, uổng cho khuôn mặt lai như vậy.” Nick nói xong, nghiêng đầu nhìn về phía một gương mặt lai khác “Cậu lại bị gì nữa vậy, ngồi nãy giờ cũng không nói lời nào?”
Gió thổi qua đêm, mang lại sự lạnh lẽo.
Hai người đàn ông đứng trước lan can gỗ bên ngoài phòng.
Một người không chút để ý dựa vào lan can, cúc áo chỉ cài qua loa ba hai cái.
Người còn lại đứng thẳng tắp, mặc đồ đen, khóa kéo kéo lên đỉnh.
“Anh Khôn, anh thật sự quyết định để Alor đi the0 bên cạnh sao?” Ở trước mặt Chu Dần Khôn, A Diệu luôn có chuyện nói thẳng, “Trong nhiệm vụ lần trước cậu ta đã giết Walle, cái chết của U Nu tɾong nhiệm vụ lần này cũng có vấn đề.”
Chu Dần Khôn nhìn hắn chằm chằm hai giây, “Tình huống của U Nu là như thế nào, cậu biết rấtrõ đi?”
“Vâng ạ.” A Diệu trả lời “Hai người U Nu và lão Hàn là nhóm đầu tiên đi the0 bên cạnh ông cụ, bồi dưỡng tâm phúc. Sau đó lão Hàn phụ trách phân phối ma túy, U Nu phụ trách quản lý quân đội vũ trang. Lúc trước anh Khôn tiếp quản quân đội, không thay đổi chỉ huy, cũng là bởi vì hiểu rõ tính cách và năng lực của U Nụ Tuy nhiênnannan”
A Diệu dừng một chút, “Một hai năm gần đây, quản lý của U Nu có chút lỏng lẻo. Đối với rấtnhiều tin tức nhạy cảm đều là muộn màng nhận ra, mở rộng vũ khí không đủ tích cực, trù tính nhân viên cũng có chút làm bừa. Cảm giác… Có hơi trì trệ.”
Mà hai sai lầm hành động tɾong chiến dịch núi Bilauktaung lần này, đủ để nói rõ vấn đề nghiêm trọng.
“Cuộc sống thoải mái này trôi qua quá lâu, người ta sẽ không thể cảnh giác nổi nữa.” Chu Dần Khôn gõ ngón tay lên lan can từng nhịp từng nhịp, “Nếu ông ta còn sống trở về, cậu nói xem nên xử lý như thế nào?”
Nghe vậy, A Diệu khẽ nhíu mày.
Nếu U Nu còn sống trở về, tình huống đích xác có chút khó giải quyết.
Dựa the0 sai lầm trí mạng của ông ta, kết quả là phải chết không thể nghi ngờ.
Nhưng nếu thật sự giết ông ta, vậy tɾong mắt những người khác tɾong quân vũ trang, hẳn là thất vọng buồn lòng nhiều hơn là kinh sợ.
Nếu như không giết ông ta, thì sau này mỗi người sẽ dám tái phạm.
Nhưng việc làm ăn của anh Khôn, không cho phép bất kỳ sự lỏng lẻo và sai lầm nào.
A Diệu chợt hiểu ra.
Khó trách khi biết tin U Nu qua đời, anh Khôn đã hỏi nguyên nhân cái chết của ông ta ngay tại chỗ, mà câu trả lời của Alor là bị không quân Thái Lan tấn công.
Là nhân chứng tận mắt, A Diệu biết Alor đang nói dối.
Cho nên lúc ấy hắn muốn mở miệng, nhưng anh Khôn lại không hỏi tiếp, không cho hắn cơ hội mở miệng.
Bởi vì, nguyên nhân cái chết thật hay giả vốn dĩ không quan trọng.
Quan trọng là phải cho mọi người biếtnannan cái chết của U Nu không có vấn đề gì.
Đâm lao thì phải the0 lao, cứ thế mà vạch trần, đổi chỉ huy là chuyện thuận lý thành chươռg.
Mặc dù không trả lời câu hỏi của Chu Dần Khôn, vẻ mặt của A Diệu đã nói rõ hắn hiểu dụng͟͟ ý của anh Khôn.
“Quân vũ trang giao cho người khác tôi không yên tâm, cậu phải coi trọng nó.”
A Diệu ngước mắt lên, đối diện với tầm mắt của Chu Dần Khôn.
Trong lòng hắn run lên, trả lời nghiêm túc và ¢hắc chắn “Anh Khôn yên tâm.”
“Sáng sớm ngày mai các cậu rút về căn cứ.”
“Vâng.”
Sau khi A Diệu rời đi, lan can trước nhà chỉ còn lại một người.
Chu Dần Khôn tùy ý đặt một tay lên lan can, tay còn lại móc điếu thuốc châm một điếụ
Mặc dù còn chưa đến đêm khuya, nhưng đứa nhỏ nhà nào cũng bị gọi trở về, không ồn ào như ban ngày.
Xa xa, truyền đến tiếng uống rượu náo nhiệt của quân vũ trang.
Phía sau, cô đang ngủ yên bình tɾong phòng.
Ánh trăng chiếu vào thôn, chó con nằm sấp trên mặt đất dùng móng vuốt gãi gãi đầu, mắt nửa mở nửa nhắm.
Trước kia không phát hiện, thôn Gogon tɾong màn đêm yên tĩnh này, nhìn cũng rấtđẹp.
Làn khói trắng bốc lên từ điếu thuốc đang cháy ở đầu ngón tay, người đàn ông rít một hơi, nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng xột xoạt rấtnhỏ.
Tầm mắt hắn lập tức quét qua.
Góc yên tĩnh hai giây, một người đi ra.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận