Chương 617

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 617

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 220.2 Tâm tư
Editor : Long Đế Novel
“Được rồi, vậy thì Yangon.”
Người đàn ông cúp đïện thoại, cầm di động gõ gõ mặt bàn.
Hạ Hạ ăn xong bữa sáng đang cầm khăn giấy lau miệng, nghe thấy tiếng động lúc này mới ngước mắt nhìn hắn.
“Muốn quay về Thái Lan đúng không?”
Cô ngẩn ra, sau đó gật gật đầụ
“Đi về ngay tɾong ngày, sau đó phải ngoan ngoãn ở biệt thự Yangon, có nghe rõ chưa?”
“Nghe rõ rồi ạ.” Hạ Hạ lên tiếng, nhìn hắn, rồi lại nhìn cái ly tɾong tay, cuối cùng cầm lên, uống hết nước tɾong đó.
Chu Dần Khôn nhếch khóe môi lên, đứng dậy đi ra ngoài.
Vừa đi ra ngoài đã nhìn thấy Alor đang đi tới, người nọ nhìn thấy hắn, lập tức bước nhanh về phía trước, gọi một tiếng anh Khôn.
“Gọi lão Hàn và lão La đi Yangon, cậu chuẩn bị quần áo cho con gái, sau đó the0 con bé về Thái Lan một chuyến.”
Nghe vậy, Alor lập tức nhìn về phía căn phòng, “Đã hiểụ”
Từ bang Wa đến Yangon, đi bằng máy bay trực thăng phải mất 2 tiếng đồng hồ.
Địa điểm máy bay trực thăng hạ cánh là sân bay trực thăng của một khách sạn lớn, Hạ Hạ cũng biết được lớn khái, đây chính là nơi mà Chu Dần Khôn muốn tới bàn bạc công việc.
Quản lý khách sạn đã sớm chờ sẵn ở đây, vừa thấy Chu Dần Khôn xuống đã nhiệt tình đón tiếp nói “Cậu Chu, khách Ấn Độ đang ở tɾong phòng suite cao nhất.”
Người đàn ông nhìn cô gái bên cạnh, “Chu Hạ Hạ, thu xếp tài liệu của nhóc xong phải quay lại ngay lập tức đấy.”
Hạ Hạ nghe lời gật đầụ
Kế tiếp hẳn là hắn sẽ đến phòng khách sạn bàn chuyện làm ăn, còn cô thì lên trực thăng trở về Thái Lan.
“Cậu Chu, mời cậu sang bên này.”
Chu Dần Khôn nhìn chằm chằm vào người sắp đi, trầm mặc hai giây nói “Bảo bọn họ đợi trước.”
Nói xong xoa đầu Hạ Hạ, “Đi thôi.”
Hạ Hạ không rõ ý của hắn, mắt thấy số tầng thang máy vượt qua tầng cao nhất, một đường không ngừng đi xuống, cuối cùng dừng lại ở tầng một.
Bên ngoài đã có chiếc xe đang chờ, Alor tiến lên mở cửa xe, Chu Dần Khôn ngồi lên ghế saụ
Bước ͼhân Hạ Hạ khựng lại, tɾong mắt hiện lên vẻ hoảng loạn.
Chẳng lẽ hắn đột nhiên đổi ý, cũng muốn cùng cô quay về Thái Lan?
Alor bên cạnh đang nhìn cô không nói một lời.
“Chu Hạ Hạ, lề mề cái gì đó?”
Người đàn ông ngồi phía sau lên tiếng, Hạ Hạ giật mình phụchồi tinh thần lại, ngồi lên the0, sau đó cửa xe đóng lại.
Xe chạy vững vàng, Hạ Hạ lại liếc nhìn thiếu niên ngồi ở ghế lái phụ, lần này ¢hắc hắn là người the0 cô cùng trở về Thái Lan.
Người này… Từ trước đến nay cô chưa từng gặp, hơn nữa thoạt nhìn tuổi tác cũng không kém hơn cô bao nhiêu, làm sao lại ở cạnh Chu Dần Khôn?
Đối phươռg dường như cảm nhận được tầm mắt, lập tức nhìn qua kính chiếu hậu, Hạ Hạ the0 bản năng dời sang chỗ khác.
Lúc này xe đi qua đoạn đường dốc, cô nhìn thấy trên biển chỉ dẫn viết hướng đến sân bay.
“Đến sân bay?”
“Mục tiêu của trực thăng nhập cảnh quá lớn, nhóc có thể quay trở lại Thái Lan bằng các con đường thông thường.” Chu Dần Khôn hỏi, “Có thể làm xong trước khi trời tối không?”
“Chắc là có thể.” Thật ra cô không dám ¢hắc chắn lắm.
Hắn không kiên nhẫn “Vậy khỏi đi.”
Hạ Hạ cả kinh, “Có thể mà, cháu sẽ làm thật nhanh. Nhưng mànannan”
Cô khó hiểu hỏi “Nhưng cháu không mang the0 giấy tờ gì cả, làm sao lên máy bay về Thái Lan được?”
Ngữ khí cực kỳ nghiêm túc, Chu Dần Khôn liếc nhìn cô một cái, bộ dáng của một học sinh giỏi đặt câu hỏi này cũng thật đáng yêụ
Đường xe chạy không xa lắm, rấtnhanh đã dừng ở bên ngoài sân bay, Alor mở cửa ghế saụ
Hạ Hạ chuẩn bị xuống xe.
“Chu Hạ Hạ.” Người đàn ông gọi cô lại.
Cô gái quay lại.
“Không được chạy lung tung, có nghe thấy không?”
“Nghe thấy rồi ạ.” Cô lên tiếng, lại nhìn hắn, phát hiện hình như hắn không có ý định xuống xe.
“Chú không đi cùng sao ạ?” Cô vô thức hỏi.
Chu Dần Khôn nhướng mày “Sao đây, muốn ta đi cùng nhóc?”
Hạ Hạ suýt chút nữa đã buột miệng thốt ra từ ‘không có’, cuối cùng cô kịp thời thắng lại, “Cháu chỉ hỏi thôi.”
Hắn còn có chuyện phải bàn ở khách sạn, hẳn là sẽ không đi Thái Lan.
Nghĩ tới đây, cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm, “Vậy cháu đi vào trước ạ.”
Chu Dần Khôn ừ một tiếng, ngước mắt nhìn về phía người bên ngoài, “Chăm sóc tốt cho con bé.”
Alor lập tức trả lời “Vâng, thưa anh Khôn.”
Cho đến khi hai người vào sân bay, xe bên ngoài mới rời đi.
Trong thời gian làm việc nên sân bay không có nhiều người lắm, Hạ Hạ nghiêng đầu nhìn thiếu niên tóc màu đay bên cạnh, hắn mang bộ dáng thoạt nhìn vẫn chưa trưởng thành, không khỏi chủ động mở miệng “Chúng ta cứ đi luôn như vậy, có thể làm thủ tục lên máy bay sao?”
Lúc này thiếu niên mới nhìn cô một cái, thốt ra một chữ “Có thể.”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận