Chương 619

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 619

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 220.4 Tâm tư
Editor : Long Đế Novel
Người đàn ông hút thuốc cười mà không nói gì, không tiếp lời, nhưng cũng không từ chối, khiến người ta không đoán được đến tột cùng thì thái độ của hắn là như thế nào.
Chu Dần Khôn không lên tiếng, Hàn Kim Văn và La Trát Lương đương nhiên sẽ không tùy tiện lên tiếng.
Người mua Iran và Mexico càng nhìn ra được tɾong đó có gì đó không ổn, ánh mắt không ngừng quan sát giữa Daoud và Chu Dần Khôn.
Chỉ còn lại Savash, ông ta nhìn trái nhìn phải, lên tiếng trước “Chẳng phải là đã lâu không gặp rồi sao. Chỉ có điều ôn chuyện cũ thì cần có nhiều thời gian, Daoud là bạn cũ của Khôn, còn Curiti là bạn cũ của tôi, vậy nên Curiti à, cậu nói trước đi.”
Curiti đến từ Iran có dáng người gầy gò, để râu quai nón, thoạt nhìn trẻ nhất tɾong ba người trung niên.
Thấy Savash chủ động nhắc tới, hắn gật gật đầu, nhìn về phía Chu Dần Khôn.
“Cậu Chu đây cũng biết rõ, rằng khi muốn vận chuyển ma túy Afghanistan đến châu Âu thì Iran là con đường bắt buộc phải đi qua. Phần lớn dân số và thành phố của chúng tôi ở đó thực chất đều tụ về phía tây, biên giới phía đông đúng lúc trở thành mắt xích yếụ Biên giới chung giữa Iran và Afghanistan dài 900 km, dân cư di chuyển thường xuyên, rấtnhiều dân tị nạn Afghanistan xách ma túy đi vào Iran. Sau khi họ đến Iran hiển nhiên sẽ thuộc tầng dưới đáy của xã hội, cơ bản đều dựa vào buôn bán ma túy để mưu cầu sinh tồn.”
“Ngoài ra, miền đông Iran chủ yếu thuộc sự thống trị của các bộ lạc, đồng thời cũng là nơi mà chính phủ khó mà kiểm soát nổi, những bộ lạc này có giao dịch chặt chẽ với Afghanistan, một vài bộ lạc tɾong số họ sống ở cả hai quốc gia, những người này rấtquen thuộc với các đường dây giữa hai quốc gia, hơn nữa, vì ở gần nên chi phí vận chuyển gần như không đáng kể. Chỉ là cho đến nay, việc buôn bán ma túy đều là do các cá nhân thực hiện, lãng phí toàn bộ thị trường lớn như Iran.”
Nếu đoán không sai, Curiti thay mặt cho các bộ tộc này đến đây để thươռg lượng về việc hợp tác.
Chu Dần Khôn dập điếu thuốc, tiếp câu của người đàn ông “Đúng là rấtđáng tiếc.”
Mặc dù Curiti vẫn chưa nói hết lời, nhưng có lẽ hắn muốn trở thành trùm ma túy lớn nhất Iran, muốn dùng khối lượng hàng lớn nhất để độc quyền thị trường Iran ngay từ đầụ
Mà đối với người bán mà nói, kỳ thật chỉ cần hàng đi ra ngoài, ai bán hay bán như thế nào không quan trọng.
Thấy Chu Dần Khôn nói tiếp, tựa hồ cảm thấy rấthứng thú, Guzmán đến từ Mexico nhắm tɾúng thời điểm, đúng lúc mở miệng “Cậu Chu, nghe nói việc làm ăn của cậu cũng tiến tới Colombia.”
Chu Dần Khôn quan sát người đàn ông duy nhất mặc âu phụctɾong ba người này, ngón tay gõ gõ tay vịn sô pha, “Nghe ai nói?”
Guzmán cười “Mặc dù chúng tôi sống ở Mexico, nhưng chuyện ở Colombia tôi cũng biết chút ít. Sau khi ông Esco chết, tiểu Esco vẫn độc quyền ở Medellín, năm nay lưu thông ra hàng mới có độ tinh khiết rấtcao, đến mức có thể phân chia thị trường của tiểu Esco, có rấtnhiều người nghe ngóng, sau đó mới biết nguồn cung đến từ Tam Giác Vàng. Hiện giờ Tam Giác Vàng thuộc địa bàn của ai, đây không phải là chuyện rấtrõ ràng rồi sao.”
Lời này nhìn như đang trả lời câu hỏi của Chu Dần Khôn, kì thực là lời khen ngợi.
Guzmán làm nhà buôn nhiều năm, am hiểu nhất là đoán ý qua lời nói và sắc mặt, Chu Dần Khôn tuổi còn trẻ đã đạt đến vị trí này, nghĩ đến đây nội tâm nhất định phải bành trướng cực độ, bao nhiêu lời khen ngợi cũng không đủ.
Tuy nhiên khi nói xong lời này, lại không thấy Chu Dần Khôn có phản ứng gì, chỉ lành lạnh liếc nhìn hắn, ánh mắt kia giống như đang nói Bớt nói nhảm.
Guzmán dừng một lát, nói thẳng “Kỳ thật tình hình ở Mexico không khác Colombia là bao, thời trước nguồn ma túy và thị trường tiêu dùng đã bị mấy nhà buôn lậu thuốc phiện lớn chia cắt, các bang phái mới nhú như chúng tôi còn không có chỗ để the0 sau họ ‘húp canh’. Nhưng phần lớn thứ họ làm ra đều là cocaine, mà chúng tôi… Chỉ muốn làm heroin, so với Colombia, Mexico mới là quốc gia cách gần Mỹ nhất, chỉ cần nguồn cung dồi dào, căn bản không cần phải lo về việc thâm nhập vào thị trường Mỹ.”
Nói cách khác, mục đích của Guzmán thực ra cũng trùng khớp với Curiti.
Sau khi hai người nói xong, Savash vừa lúc uống hết một ly rượu vang đỏ, ông ta đặt ly xuống.
Thực ra hai đơn hàng này không có gì phải lo lắng, tương đương với việc tặng tiền không đến tận cửa, Chu Dần Khôn không có lý do để mà không nhận.
Tương đối khó giải quyết vẫn là đơn hàng của Daoud.
Savash hắng hắng giọng, chuẩn bị chuyển đề tài trở lại trên người Daoud, lại không ngờ Chu Dần Khôn mở miệng trước “Được rồi, tới đây trước.”
Daoud và Savash đồng thời nhìn về phía hắn, người đàn ông không nhanh không chậm nói “Lão Hàn, lão La, dẫn khách đi chơi vui vẻ.”
“Khôn, điều kiện hợp tác vẫn cònnannan” Savash không nhịn được nói.
Không vội.” Chu Dần Khôn đứng dậy, nhìn lướt qua Daoud và hai người còn lại, “Phần còn lại bàn riêng đi.”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận