Chương 636

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 636

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 226.2 Tìm cơ hội
Editor : Long Đế Novel
Hạ Hạ lập tức ngẩng đầu, lại chỉ nhìn thấy một chút, cô thậm chí không xác định cái bóng kia có phải là người hay không, bởi vì hình dạng của cái bóng ấy quá mức kỳ quái, nhưng lại giống như là… Cô sửng sốt, đi qua đó mở cửa ra nhìn, bên ngoài đang có một đội cầm súng vũ trang quân đi qua.
Hạ Hạ nhìn trái nhìn phải, tɾong bóng đêm đen kịt, bốn phía cực kỳ yên tĩnh.
Cô đóng cửa lại, nhớ lại lần nữa, hình như là do cô quá lo lắng rồi.
Nghĩ như vậy, cô lại bước trở về, đặt đồ đạc đã chuẩn bị sẵn ở bên giường, để có thể có đủ năng lượng đi xuống núi, cô ép mình phải nhắm mắt lại, rấtnhanh đã ngủ thật say.
Ánh mặt trời sáng sớm cùng với tiếng hoan hô của bọn trẻ con bên ngoài chiếu vào, người trên giường bừng tỉnh, cô chầm chậm ngồi dậy.
Tiếng hoan hô sáng nay khác hẳn với tiếng hoan hô của mấy ngày trước, nghe có vẻ rấtnhiều người, có vẻ rấtnáo nhiệt.
Hai mắt Hạ Hạ sáng ngời, tɾong lòng dâng lên một niềm vui sướng, cô vội vàng xốc chăn xuống giường, ngay cả rửa mặt cũng không thèm làm, mặc áo khoác vào mở cửa chạy ra ngoài.
Vừa bước ra cửa đã nghe thấy tiếng súng ‘đoàng’ một tiếng, bước ͼhân Hạ Hạ dừng lại.
The0 tiếng nhìn qua, chỉ thấy trên bãi đất trống bên cạnh cửa thôn có rấtnhiều trẻ em và quân vũ trang vây quanh.
“Hạ Hạ, cậu dậy rồi ” Sora làm xong công việc buổi sáng, vui vẻ chạy về phía cô.
“Sora, bọn họ đang làm gì vậy?”
“Tướng quân Min Maung đang có tâm trạng rấttốt, mọi người đang đánh cược thuốc phiện đó.” Sora chỉ chỉ bên kia, “Thật ra cũng là chọn người, những cậu bé đó đâύ súng với nhau, ai bắn chuẩn thì người đó có thể nhận được một khối cao thuốc phiện, còn có thể tiến vào quân vũ trang huấn luyện, về sau có thể lấy tiền.”
Giọng cô ấy cực kỳ tự nhiên, không hề cảm thấy một đám trẻ con chưa đầy mười tuổi cầm súng như vậy là chuyện nguy hiểm đến cỡ nào.
Bên này đang nói chuyện, bên kia lại là một phát súng ‘đoàng’, xung quanh lập tức vang lên tiếng cười to.
Hạ Hạ nhìn sang, chỉ thấy khói bốc ra từ họng súng tɾong đám bọn trẻ, mà dưới đất là một con gà đang nằm vẫn còn đạp đạp ͼhân, hiển nhiên là bắn trật.
Bóng lưng đứa nhỏ cầm súng thoạt nhìn chỉ mới năm sáu tuổi, đạn bắn lệch, không chỉ có nghĩa là không lấy được thuốc phiện, mà đồng thời có nghĩa là không thể tiến vào quân vũ trang phụ trách lương thực hàng ngày.
Bóng lưng nho nhỏ ấy lộ ra tràn đầy mất mát, mà bọn nhỏ xung quanh thì cười nhạo không chút che dấu, độ giật của phát bắn khiến cho hai cánh tay của đứa nhỏ hơi run lên, cậu bé nghiêng đầu lại, há miệng, tựa hồ muốn xin cho cậu thêm một cơ hội nữa, nhưng không đợi cậu nhóc mở miệng, đã bị một đứa nhỏ hơi lớn hơn đẩy ra chỗ khác, súng tɾong tay không thể không tới tɾong tay đứa nhỏ kế tiếp.
Hạ Hạ trầm mặc thu hồi tầm mắt.
Chuyện nguy hiểm như vậy, lại chỉ là vì đổi khẩu vị mà thôi.
Sora bên cạnh thấy Hạ Hạ chậm chạp không nói lời nào, không khỏi hỏi “Hạ Hạ, sáng giờ ¢hắc cậu chưa ăn cái gì đâu đúng không? Đúng lúc lắm, sáng nay tôi mới phát hiện gà nhà tôi mới đẻ một quả trứng, để tôi nấu xong mang đến cho cậu nhé ”
“Không không, không cần đâu Sora.” Hạ Hạ the0 bản năng từ chối, cả thôn Gorgon, điều cô biết rõ nhất chính là h0àn cảnh của gia đình Sora.
Chỉ có một con gà, Sora còn tận tâm chăm sóc nó còn hơn chính bản thân cô ấy.
Cô ấy chờ rấtlâu mới lấy được một quả trứng gà, Hạ Hạ thật sự không thể thản nhiên tiếp nhận.
Nhưng cô cũng cảm giác được, mặc dù Sora nhận lấy cao thuốc phiện, nhưng cô ấy vẫn luôn cảm thấy không yên lòng, cho nên luôn muốn nấu những món ngon nhất đáng giá nhất cho cô ăn.
Vì thế Hạ Hạ nói “Trái cây cậu hái hôm qua ăn rấtngon, tối qua tôi ăn rấtnhiều, nên đến giờ vẫn chưa thấy đói bụng.”
Nghe vậy, Sora cao hứng nở nụ cười “Cậu thí¢h ăn trái cây đó hả? Vậy chiều nay tôi sẽ đi hái thêm một ít về nha, còn trứng gà cứ giữ lại trước, chờ khi nào đổi được bột mì, mình làm bánh rau dại ăn nhé được không?”
Nhắc tới bột mì, Hạ Hạ dừng một chút, quay đầu liếc nhìn về phía cửa thôn.
Nơi đó vẫn yên tĩnh như thường ngày, không hề có bóng dáng của chiếc xe tải nào cả.
Cô quay đầu lại, cũng cười cười với Sora “Được.”
Mặc dù bây giờ vẫn chưa phải là mùa thu cao thuốc phiện, nhưng những người tɾong thôn cũng không nhàn rỗi, ngày nào cũng phải bận rộn công việc tɾong tay.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận