Chương 640

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 640

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 228.1 Kết thúc
Editor : Long Đế Novel
Lúc đến sân bay, sắc trời đã hơi tối.
Hạ Hạ may mắn mua được một tấm vé máy bay bay tới Moscow lúc chín giờ tối nay, cô thấp thỏm nói ra tên tiếng Anh, cũng đưa ra hộ chiếu giả, nhưng không có những câu hỏi dư thừa như tɾong tưởng tượng, thủ tục diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Cho đến khi tiến vào phòng chờ máy bay, ngồi xuống ghế cách cửa lên máy bay không xa, cô mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Gần như cả ngày hôm nay cô không ăn gì, nhưng cô lại không cảm thấy đói.
Hạ Hạ nhìn cánh cửa đóng chặt ở cửa lên máy bay, cùng với thông tin chuyến bay trên màn hình phía trên.
Còn một tiếng rưỡi nữa là lên máy bay, nửa đường sẽ quá cảnh ở Bangkok và Dubai, nhưng không cần phải làm thêm bất kỳ thủ tục nào nữa.
Sau gần hai mươi giờ bay, dự tính sẽ hạ cánh vào một giờ chiều mai.
Điều gì đang chờ đợi cô đây? Sự mờ mịt và chờ mong dâng lên cùng một lúc.
Ở một đất nước h0àn toàn xa lạ, ở một thành phố chưa từng đặt ͼhân đến, cô sẽ sống như thế nào? Có thể một mình đối mặt với mọi thứ, có thể kết bạn mới sao?
Sự lo lắng liên tiếp khiến cô gái bất giác nhíu mày, nhưng ngay sau đó, lại giãn ra.
Xa lạ cũng được, cô đơn cũng chẳng sao, đây cũng không phải là chuyện đáng sợ gì, cũng không phải là h0àn toàn không thể vượt qua được.
Người tɾong phòng chờ máy bay không nhiều lắm, Hạ Hạ ngồi một mình, hồi tưởng lại tất cả những gì đã xảy ra trước đó, lại cảm thấy giống như đang nằm mơ.
Mặc dù giờ phút này, cô sắp bước lên con đường rời đi, tɾong lòng vẫn cảm thấy như một giấc mơ, không ͼhân thật.
Xung quanh thỉnh thoảng có tốp năm tốp ba hành khách đi ngang qua, ai cũng có vẻ điềm tĩnh và nhàn nhã.
Mà ngay tại giờ phút này, cô cũng trở thành một thành viên tɾong hành khách.
Ai có thể nghĩ đến, mấy giờ trước cô còn đang ở vùng núi bang Wa, đang ở tɾong thôn làng lạc hậu nơi tin tức bế tắͼ, gần như ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Tổ tiên người dân nơi đó đều cực kỳ nghèo khó, trẻ con nơi đó chưa từng thấy hamburger và Coca Cola có ở khắp mọi nơi tɾong thành phố, bọn họ trồng những thứ mang lại lợi nhuận cao hơn nhiều so với những cây trồng thông thường, nhưng nơi họ sống lại là căn nhà cũ nát nhất, ngày này qua ngày khác, lo cơm ăn áo mặc, lo âu từ thế hệ này sang thế hệ khác không có điểm dừng…
Hiện giờ, cô biết rõ cuộc sống như vậy của những người trồng thuốc lá là do ai ban tặng, càng hiểu rõ mình chính là một thành viên tɾong những kẻ bóc lột.
Cô vẫn luôn sống tɾong biệt thự xa hoa rộng rãi, học trường tư đắt tiền, chưa bao giờ lo lắng về tiền bạc.
Trước kia chỉ biết việc buôn bán tɾong nhà không hợp pháp, nhưng cô chưa bao giờ nghiên cứu kỹ số tiền ấy đến tột cùng là kiếm được như thế nào.
Mà lần này nhìn thấy tận mắt, tự mình trải nghiệm qua, Hạ Hạ mới biết được số tiền đó tội lỗi đến mức nào.
Mặc dù chính mình chưa bao giờ đích thân tham gia vào những công việc kinh doanh đó, nhưng Hạ Hạ hiểu được, đây không phải là lý do trốn tránh trách nhiệm và tội nghiệt, thân là người của nhà họ Chu, cô cũng có tội.
Cho nên ở trước mặt Sora, ngay cả thân phận thật cô còn không dám nói.
Vừa nghĩ đến Sora, rõ ràng tɾong nhà cô ấy đã vô cùng khó khăn, nhưng vẫn hào phóng đưa đồ ăn và quần áo cho cô mặc, nghĩ đến vẻ mặt luôn quan tâm đến cô, nghĩ đến bọn nhỏ trên núi chỉ vì chiếc bánh ngô mà vui mừng nhảy nhót, bởi vì muốn ăn no mà không tiếc mạo hiểm tính mạng tranh g͙iành gia nhập quân đội vũ trang…
Trong lòng nghèn nghẹn dữ dội.
Hạ Hạ cúi đầu nhìn vé lên máy bay tɾong tay, cuối cùng, một mình cô rời đi.
Cô không thực sự giúp đỡ những đứa trẻ đó, thậm chí ngay cả tấm vé máy bay này, cũng là dùng cao thuốc phiện mà họ nộp lên để đổi lấy.
Cô sắp nghênh đón cuộc sống mới và tự do, mà những người trên ngọn núi cao kia, cuộc sống vĩnh viễn sẽ không có bất kỳ sự thay đổi nào.
Nhưng mà… Cô gái ngẩng đầu, chưa từng có ai hỏi cô có muốn hay không, có muốn mình mang họ Chu hay không, có muốn làm cô chủ nhỏ hay không.
Cô không thể thay đổi việc làm ăn tɾong nhà, không thay đổi được suy nghĩ của Chu Dần Khôn, ngay cả giúp đỡ những đứa trẻ kia đi ra ngoài cũng không làm được, càng đừng nói tới việc giải thoát h0àn toàn những nông dân trồng thuốc lá trên núi.
Điều cô có thể
Suy cho cùng thì cô vẫn là một người ích kỷ và vô dụng͟͟, không dám tùy tiện phản kháng Chu Dần Khôn, chỉ có thể cố hết sức bảo vệ mình, những người mà mình quan tâm.
Hạ Hạ hít một hơi thật sâu, cô sắp… Hèn nhát bỏ chạy rồi.
Thời gian chờ máy bay trôi qua từng giây từng phút, điều này cũng có nghĩa là cô đang tiếng gần hơn với tự do.
Suy nghĩ của cô gái bị cuốn qua biên giới khi thời gian lên máy bay đang đến gần.
Đến Nga nên sống như thế nào? Ngoại trừ h0àn thành việc học hằng ngày ra, cô có thể dựa vào năng lực của mình kiếm tiền được hay không? Xét từ tuổi tác và thân phận học sinh của cô, có lẽ chỉ có hai con đường học bổng và vừa học vừa làm.
Nghe nói chế độ trung học và lớn học của mỗi quốc gia đều bất đồng ở hai phươռg diện này, Hạ Hạ yên lặng lên kế hoạch tɾong lòng, chờ sau khi xác nhận trường học xong, đây chính là việc đầu tiên cô phải làm.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận