Chương 647

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 647

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 230.3 Bực bội
Editor : Long Đế Novel
“Đối với những lời Đàm Quân Dao nói, tôi đều đã điều tra qua. Hơn mười năm qua hắn vẫn đi du lịch nhiều quốc gia, đối với việc kiểm tra biên giới và tuyến phòng thủ của các quốc gia cực kỳ quen thuộc, lúc đầu là hắn tự mình vận chuyển hàng, sau đó con đường được trải rộng, ông ta liền lui về phía sau chỉ huy. Mấy năm nay đừng nói bản thân hắn, ngay cả bọn tay sai dưới tay hắn phụ trách vận chuyển hàng cũng không bị bắt.”
“Đó là bởi vì số lượng ít.” Chu Dần Khôn phủi tàn thuốc, hiển nhiên không có hứng thú với đơn hàng nhỏ như vậy.
“Đúng vậy, hắn không giống những người mua lớn như Daoud, Curiti và Trần Huyền Sinh, Đàm Quân Dao quả thật ăn không tính bằng hàng tấn. Nhưng mỗi năm hắn ăn 4 500 kg là không thành vấn đề, năm nay chúng ta tăng giá, bản thân số tiền tương tự cũng mang lại nhiều lợi nhuận hơn trước. Đàm Quân Dao thắng chỗ con đường chôn đủ sâu, trải đủ rộng, phân phối từng tầng, không biết qua tay bao nhiêu lần, đối với chúng ta mà nói rủi ro cực thấp.”
Thấy Chu Dần Khôn không nói gì, La Trát Lương nói tiếp “Huống chi đây chỉ là lượng hàng hắn có thể ăn bây giờ, một khi tiến vào quốc gia có dân số khổng lồ, ví dụ như Trung Quốc, nơi có thực lực tuyệt đối, có rấtnhiều người tiêu dùng tiềm năng, lượng sẽ chỉ càng lúc càng lớn. Hơn nữanannan”
La Trát Lương cố ý dừng một chút, nhấn ma͙nh “Từ tình hình hiện tại mà nói, giá cả hàng hóa ở Trung Quốc rõ ràng cao hơn, điều này nói rõ nhu cầu ở đó rấtlớn.”
Nghe vậy, Chu Dần Khôn khẽ nhíu mày, nhìn La Trát Lương.
Người nọ lập tức câm miệng, tɾong lòng suy nghĩ câu nào mình nói vừa rồi không ổn.
Chu Dần Khôn hỏi “Năm ngoái ở Mỹ có bao nhiêu người nghiện ma túy?”
La Trát Lương suy nghĩ rồi trả lời “Số lượng người sử dụng͟͟ ma túy ở Mỹ ước tính khoảng 25 triệu người”.
“Còn Trung Quốc thì sao?”
“Chưa tới… Tám trăm nghìn.”
Nói tới đây, La Trát Lương ý thức được có chút không đúng.
“Trung Quốc nội địa chỉ nghiêm ngặt hơn so với Hồng Kông, nguồn ma túy cơ bản của họ đều là nhập khẩu từ nước ngoài, giá cả cao là bởi vì có quá nhiều hàng hóa bị tịch thu ở tuyến đầu của lực lượng phòng thủ biên giới Trung Quốc, tạo thành ảo tưởng cung vượt cầu, giá cả hơi cao. Đàm Quân Dao không bị bắt, nhưng hàng bị giữ lại thì có ích lợi gì?”
Nói xong Chu Dần Khôn hỏi “Hắn đi đường nào.”
La Trát Lương nói “Vẫn là kiểu cũ của chúng ta.”
Kiểu cũ, đơn giản chính là giấu ma túy tɾong cơ thể, giấu ma túy tɾong hàng hóa, giấu ma túy tɾong chất lỏng, hoặc là trực tiếp vòng qua kiểm tra biên giới, buôn lậu trái phép qua biên giới, v.v.
“Vậy việc hắn bị bắt chỉ là chuyện sớm muộn.” Giọng Chu Dần Khôn mang the0 vẻ không kiên nhẫn “Bớt lãng phí thời gian đi với loại người ngày đi.”
“Tôi hiểu rồi.”
Trước khi rời đi, La Trát Lương lại quay đầu nhìn Chu Dần Khôn, há miệng, rốt cuộc vẫn không nói nhiềụ
Đi ra khỏi phòng, đụng phải Hàn Kim Văn đang chờ ở bên ngoài.
Hắn đi thẳng vào vấn đề hỏi “Nói rồi? Kết quả thế nào?”
La Trát Lương lắc đầu, “Không đồng ý.”
Đáp án này hợp với suy đoán của Hàn Kim Văn, hắn vỗ vỗ bả vai La Trát Lương, hai người cùng nhau trở về.
“Chuyện cậu nói, không phải Khôn chưa từng thử qua. Lần trước hắn vấp phải trắc trở ở Hồng Kông, chính là bởi vì tính cảnh giác của cảnh sát Trung Quốc quá cao, đừng thấy tính tình bình thường của Khôn không tốt, nhưng vẫn luôn rấtcẩn thận về phươռg diện này. Cho nên ông từ chối Đàm Quân Dao đi, bỏ qua Trung Quốc.”
La Trát Lương gật đầu, nhớ lại lời vừa rồi, lại có chút chần chờ “Lão Hàn.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Hàn Kim Văn, “Nhưng tôi nghe ý của Khôn, không phải muốn trực tiếp từ bỏ thị trường nước lớn này, mà là chê thực lực của Đàm Quân Dao quá yếu, có điều Khôn cũng không nói rõ, tôi thật sự không đoán ra được cậu ta nghĩ như thế nào.”
Tình huống này Hàn Kim Văn hiểu rấtrõ, cho dù hắn là nhìn Chu Dần Khôn lớn lên, có đôi lúc hắn cũng h0àn toàn không đoán được Chu Dần Khôn đang nghĩ gì.
Hàn Kim Văn cười ha ha “Vậy còn đoán cái gì nữa, chờ cậu ta cân nhắc xong, chúng ta tuân the0 lệnh là được rồi chứ gì. Đi thôi, giờ này còn ngủ gì được nữa, hai chúng ta uống thêm mấy ly đi. Vừa rồi tɾong phòng tôi cũng chưa ăn no, không biết ai chọc hắn, may mắn hai chúng ta lớn tuổi rồi, nếu không đâm vào họng súng tới tìm hắn, nói không chừng sẽ phải chịu tội.”
“Ông cũng nhìn ra rồi à? Tôi cảm thấy hôm nay Khôn cực kỳ không kiên nhẫn, trước kia khi nói tới chính sự thì không như vậy. Trước khi đi tôi vốn định hỏi ngày mai chúng ta có về bang Wa không, vừa quay đầu lại nhìn thấy cậu ta, chậc, thôi quên đi.”
Nói xong hai người đều nở nụ cười.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận