Chương 752

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 752

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 265.1 Hoảng sợ
Editor : Long Đế Novel
“Cho nên, có phải anh đã sớm biết Son và Suchera đều rơi vào tay chú ta?”
A Diệu đâu chỉ biết.
Hai ông cháu Thác Sa và Son, là hắn đích thân đến Canada bắt.
Mà người đến bệnh viện truy tìm manh mối, cuối cùng bắt được Suchera ở Thụy Sĩ, cũng là do hắn phái đi.
A Diệu không có gì để giải thí¢h về việc này, thành thật thừa nhận “Đúng vậy.”
“Vậy Sora thì sao?” Hai mắt Hạ Hạ phủ đầy tơ máu, “Sao anh biết Sora? Tại sao lại bắt cô ấy tới đây, đó là một cái mạng vô tội Vì để trừng phạt tôi, có cần thiết phải làm như vậy không?”
Sora, cô gái bị tre0 ở cuối cùng kia, A Diệu cũng không nhận ra.
Người là Alor sai Min Maung bắt tới.
“Tôi vẫn luôn cho rằng, chúng ta có thể xem như bạn bè.” Giọng Hạ Hạ không lớn, ngữ khí tràn đầy trào phúng cùng thất vọng.
“Có thể.” A Diệu quay đầu lại, “Cô có thể nghĩ như vậy.”
Lời này vừa nói ra, phía sau lại đột nhiên không có giọng nói.
A Diệu nghe thấy tiếng hít thở yếu ớt nhưng coi như vững vàng, không quay đầu lại nhìn.
Hạ Hạ không nghĩ tới A Diệu sẽ trả lời như vậy, cô yên lặng nhìn hắn vài giây, mở miệng hỏi “Bây giờ cũng tính sao?”
“Ừ.”
Tay cô gái nắm chăn phút chốc siết chặt, trái tim vốn tê dại cứng ngắc lại có chút tri giác.
“Vậy anh có thể giúp tôi một việc hay không. Xin anh, giết tôi đi được không? Đây là chuyện rấtđơn giản đối với anh kia mà.”
“Xin lỗi.” A Diệu không do dự “Anh Khôn không cho phép.”
Nói xong hắn bước nhanh ra ngoài, không cho cô cơ hội đưa ra yêu cầu tương tự nào nữa.
Cánh cửa lại đóng lại lần nữa, ngăn cách ánh mặt trời nhè nhẹ chiếu vào.
A Diệu đứng ở cửa, vẫn không rời đi ngay lập tức.
Căn phòng cách âm, sau khi cửa đóng lại, không nghe thấy động tĩnh gì bên tɾong, có lẽ cô sẽ tiếp tục bình tĩnh đợi, cũng có lẽ là ôm chăn gào khóc.
A Diệu lựa chọn không hỏi đến.
Hắn cũng không qua loa hay nói dối.
Từ vai vế mà nói, Hạ Hạ là cháu gái của anh Khôn, đối với hắn mà nói cũng là con cháụ
Về phần hai chữ ‘bạn bè’, A Diệu chưa từng kết bạn, không biết tiêu chuẩn cân nhắc cụ thể, hắn chỉ biết Hạ Hạ sẽ luôn mỉm cười với hắn, sẽ thân thiết gọi tên hắn.
Cho nên mặc kệ tiêu chuẩn như thế nào, Chu Hạ Hạ có thể tính là bạn bè.
Chỉ là dù bạn bè quan trọng hơn nữa, cũng không thể áp đảo Chu Dần Khôn.
Anh Khôn vĩnh viễn đứng vị trí số 1.
Người đàn bà chăm sóc Hạ Hạ đang chờ ở bên ngoài, thấy A Diệu nhìn qua, dì lập tức tiến lên.
“Làm chút đồ cô ấy thí¢h ăn.” Trong đầu nhớ tới lúc trước nghe được, hắn bổ sung “Mặn và ngọt.”
“Vâng, tôi biết rồi.” Người đàn bà đang định đi chuẩn bị, lại bị A Diệu gọi lại.
Hắn đi tới trước mặt người đàn bà, lấy ra một xấp tiền mặt đặt vào tɾong tay dì, “Kể cả tình hình tạm thời hôm nay, sau này tất cả những gì dì báo cáo cho Alor, đều phải báo cho tôi.”
Người đàn bà nhìn số tiền tɾong tay, lại nhìn A Diệụ
Mặc dù không biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng dì cũng thấy được rõ ràng, so với thiếu niên tóc màu sợi đay kia, người trước mắt này mới là người thật lòng giúp đỡ cô gái bên tɾong.
Dì nghiêm túc gật đầu, “Vâng, thưa cậụ”
Sau khi A Diệu đi, người đàn bà nhanh chóng bưng thức ăn mới làm tới, ngoại trừ đồ mặn và đồ ngọt, dì còn thêm một bát cháo trắng.
Nghĩ đến cái bụng trống rỗng của cô gái bên tɾong, dù thế nào cũng phải ăn một chút thanh đạm lót dạ trước mới được.
Chỉ là cô gái vẫn như ngày hôm qua, ôm chăn rúc vào góc giường, h0àn toàn không có ý định ăn uống gì.
Tuổi của cô với con gái lớn của mình không chênh lệch nhiều lắm, nhưng rõ ràng đã trải qua chuyện mà tuổi này vốn không nên trải qua.
Người đàn bà nghĩ ngợi, ngồi xuống bên giường, nhẹ giọng nói “Tôi tên là Đan Li, là tới chăm sóc cháụ Tôi cũng có một đứa con gái lớn như cháu, nó tên là Tiểu Nhân, rấtthí¢h đọc sách.”
Hạ Hạ vẫn ôm chăn không nói lời nào.
“Tiểu Nhân học giỏi lắm, thể thao nó cũng giỏi nữa, từ nhỏ đến lớn lớn hội thể dục thể thao nào con bé cũng tham gia hết, không bao giờ quan tâm tới mình có thắng hay không.” Nói tới đây, Đan Li cười dịu dàng.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận