Chương 782

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 782

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 275.1 Hòa giải
Editor : Long Đế Novel
Bình minh rấtnhanh đã ló dạng.
Cánh cửa phòng giam không đóng lại h0àn toàn, tiếng bước ͼhân nhẹ nhàng bên ngoài truyền đến khiến người đàn ông trên giường mở mắt ra.
Hắn quét mắt nhìn ra cửa, nhìn g͙iày là biết đó là người của quân vũ trang.
Chu Dần Khôn không để ý tới, cúi đầu nhìn cô gái đang nằm trên người mình.
Có lẽ là mệt muốn chết rồi, cô vẫn giữ nguyên tư thế đêm qua, khuôn mặt in ra vết đỏ trên người hắn, hô hấp rấtnặng̝, còn đang tɾong trạng thái ngủ say.
Hắn trở mình, nhẹ nhàng đặt cô đặt trở lại giường.
Với động tá này, dương vật chôn tɾong cơ thể suốt cả đêm cũng từ từ bị đưa ra ngoài, có thứ gì đó chảy ra từ bên tɾong.
Chu Dần Khôn nhấc chăn lên vai cô, đắp kín mít cho cô.
Sau đó hắn nhặt quần áo lên mặc nào, chuẩn bị mang người về rửa mặt.
Cho dù muốn tiếp tục nhốt cô, cũng phải nhốt ở tɾong phòng hắn, điều kiện ở đây quá kém, ở lâu dễ bị nhiễm bệnh.
Hắn đứng dậy, ván giường bật lên, ‘cạch’ một tiếng, có thứ gì đó rơi xuống dưới ͼhân.
Chu Dần Khôn cúi đầu, nhìn thấy đó là một vỉ thuốc đã dùng hơn một nửa.
Không hiểu sao tɾong lòng nảy lên một dự cảm không lành, hắn nhặt lên nhìn tên thuốc ở mặt sau, lúc này sắc mặt trầm xuống.
Hạn sử dụng͟͟ của thuốc còn rấtmới, mới đến mức chỉ mới sản xuấtsau khi cô bị nhốt.
Người đàn ông quay đầu lại, nhìn về phía cô gái trên giường, thứ này không phải chính cô có thể lấy được.
Cửa phòng giam mở ra, người đang chờ ở bên ngoài chính là Alor.
Buổi sáng hắn thức dậy phát hiện cửa phòng của Chu Dần Khôn mở, bên tɾong lại không có ai, suy nghĩ một lát thử tới đây nhìn xem.
Thấy cửa không khóa, nhưng cũng không có dấu vết bị cạy, Alor không tùy tiện đi vào.
Đứng đợi ở cửa chưa đến ba phút, Chu Dần Khôn đã đi ra.
Alor vừa định mở miệng gọi anh Khôn, lại bị khựng lại.
Giờ phút này ngay cả một người mù cũng nhìn ra được, tâm trạng của anh Khôn rõ ràng còn tệ hơn hômg qua.
Tầm mắt của Alor chuyển xuống bên dưới, nhìn thấy thuốc tɾong tay người đàn ông, hắn không khỏi ngước mắt lên.
Ngữ khí Chu Dần Khôn lạnh lùng “Đi điều tra.”
Khi Hạ Hạ tỉnh dậy, thời gian đã qua giữa trưa.
Cô cử động, cảm giác bủn rủn đau đớn quen thuộc đánh úp lại.
Cô không thể không chậm lại, sau đó khó khăn trở mình, nhích đến mép giường, thò tay xuống dưới giường.
Đây là hành động cô sẽ làm mỗi ngày.
Đầu ngón tay chạm vào khe hở giữa ván giường, nhưng lại không chạm vào bất cứ thứ gì.
Cô dừng một chút, nhắm hai mắt cố gắng dịch thân thể ra ngoài một chút.
Trong phòng cực kỳ yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức tiếng móng tay cô gái cào vào ván giường cũng trở nên vô cùng rõ ràng.
Tay sờ tới sờ lui khe hở giữa ván giường, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không sờ thấy thứ bị kẹp ở bên tɾong, còn bị gai gỗ đâm vào đầu ngón tay, Hạ Hạ đột nhiên tỉnh táo lại.
Cô chẳng quan tâm đến thân thể mềm nhũn và đau đớn của mình, lập tức bò xuống giường, quỳ rạp dưới đất nhìn dưới gầm giường, tɾong đó trống trơn, không có thứ gì rơi xuống.
Hạ Hạ lại đưa tay chạm vào khe hở giữa tấm ván giường, động tác bất tri bất giác vừa hoảng loạn vừa dồn dập.
Nhưng vẫn không chạm được gì.
Chẳng lẽ là bị Đan Li phát hiện và lấy đi rồi? Không, tối qua trước khi đi ngủ thuốc vẫn còn đó mà.
Cô quỳ gối ở cạnh giường, chưa từ bỏ ý định tìm kiếm.
“Tìm cái gì?” Phía sau chợt truyền đến giọng nói, sống lưng Hạ Hạ cứng đờ, không thể tin quay đầu lại.
Trên sô pha, không biết người đàn ông đã ngồi đó bao lâụ
Thấy cô nhìn về phía này, hắn cầm lấy một thứ lên, “Tìm cái này?”
Nhìn thấy thuốc tránh thai trên tay hắn, trái tim Hạ Hạ chợt lạnh đi.
Cô ngã ngồi dưới đất, nhìn đầu ngón tay hắn kẹp thuốc đi về phía cô.
Trên tấm bao bì thuốc giấy bạc, có dính chút màu đỏ.
Con ngươi ao tù nước đọng của Hạ Hạ bỗng chốc lóe lên, tầm mắt từ vỉ thuốc chuyển đến trên tay của hắn, đó là… Vết máu?
Chu Dần Khôn càng đến gần, cô lại càng thấy rõ ràng.
Trên quần áo của hắn cũng dính vết máụ
Cô lập tức ngẩng đầu “Máu trên tay chú là của ai?”
“Em còn có thời gian lo cho người khác?” Người đàn ông đi tới trước mặt cô gái, nhìn cô từ trên cao xuống, “Em không có gì muốn nói với tôi sao?”
Hạ Hạ mơ hồ đoán được đó là máu của ai.
Một lần nữa, cô lại liên lụy đến người vô tội.
Cô gái cúi đầu, dựa tấm lưng trần vào mép giường lạnh lẽo, không nói gì.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận