Chương 796

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 796

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 279.3 Rời khỏi
Editor : Long Đế Novel
Hơn nữa bình thường lão Hàn đều sống ở làng Gorgon, rấtít khi về nhà, có thể chạy tới biệt thự động thủ trước khi hắn xuấtphát vào sáng sớm… Tất nhiên là người biết hành tung của hắn.
Người đàn giữa lúc hắn đang nói chuyện với Hàn Kim Văn tối hôm qua.
“Gọi Alor lại đây cho tôi.”
Nghe thấy cái tên này, A Diệu nhíu mày, giống như hiểu được chuyện gì đó, hắn xoay người đi ra ngoài.
Nhưng vừa xoay người, đã nhìn thấy bóng dáng xuấthiện ở cửa, tóc và quần áo của thiếu niên ướt sũng, trên tay còn nắm chặt ống tiêm rỗng, rõ ràng đã được sử dụng͟͟.
A Diệu nhìn thấy thứ hắn cầm tɾong tay, sải bước về phía trước nắm lấy cổ áo Alor “Con mẹ nó mày điên rồi? Mày dựa vào cái gì mà đi giết lão Hàn?”
Đôi mắt màu xanh nâu của Alor không hề né tránh, hắn đối diện với ánh mắt của A Diệu, rõ ràng cảm nhận được sự phẫn nộ đau buồn của người trước mắt.
Mà khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, A Diệu lại thấy Alor nở nụ cười khinh thường.
Chu Dần Khôn không nói một lời nhìn hai người.
Alor kéo tay A Diệu ra, tự mình sửa lại cổ áo, đi tới trước mặt Chu Dần Khôn, quỳ xuống.
Hắn đặt ống tiêm tɾong tay lên đầu gối, ngửa đầu nhìn về phía người đàn ông “Tôi không làm gì sai cả.”
Ánh mắt như đang tìm kiếm sự khen ngợi và công nhận.
Hắn còn chưa dứt lời, chỉ nghe ‘cạch’ một tiếng, súng đã được lên cò gọn gàng, họng súng của A Diệu chĩa thẳng trên đầu Alor.
Chỉ cần Chu Dần Khôn ra lệnh một tiếng, A Diệu sẽ nổ súng không chút do dự.
Khẩu súng cứng rắn và lạnh ngắc để trên đầu, Alor không chớp mắt lấy một cái, hắn gằn từng chữ “Hàn Kim Văn phụ trách tất cả các công thức bí mật, biết tất cả các đường dây làm ăn của chúng ta, một khi những thứ này bị lộ ra ngoài, tổn thất của anh Khôn không thể đo lường bằng tiền.”
“Đó chỉ là suy đoán của mày…” A Diệu lạnh lùng ngắt lời, “Lão Hàn sẽ không phản bội anh Khôn.”
“Sao anh có thể ¢hắc chắn như vậy?” Alor nghiêng đầu, hướng về phía họng súng của A Diệu “Hàn Kim Văn có thể rời bỏ việc làm ăn vì vợ con, không phải là minh chứng tốt nhất đó sao? Nếu như có người bắt vợ con ông ta, anh dám nói Hàn Kim Văn sẽ không phản bội anh Khôn?”
“Ông ấy sẽ không làm vậy.” A Diệu mặt không chút thay đổi nói “Lão Hàn thà rằng tự sát, cũng sẽ không tiết lộ chuyện gì.”
“Nếu như ông ta không tự sát thì sao.” Alor quay đầu, “Chẳng phải Aung San đó là ví dụ tốt nhất sao? Kết quả là ông ta cũng nói ra hết tất cả.”
A Diệu nhíu mày nhìn hắn chằm chằm.
Alor quỳ thẳng tắp, ngước mắt nhìn Chu Dần Khôn lần nữa “Hàn Kim Văn có thể rời đi, nhưng không thể sống sót rời đi. Nếu anh Khôn giết tôi vì chuyện này, tôi chấp nhận. Nhưng tôi không muốn người khác nổ súng, phiền anh Khôn hãy tự mình ra tay.”
A Diệu chờ mệnh lệnh của người đàn ông.
Trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng Chu Dần Khôn cũng mở miệng “Được rồi, A Diệụ”
A Diệu ngẩn ra, nhìn Alor, cất súng đi.
“Đích thân cậu làm hậu sự cho lão Hàn, nói là đột tử do lao lực.” Chu Dần Khôn dập điếu thuốc, ngữ khí bình thản.
Cũng may tin tức Hàn Kim Văn muốn rời đi vẫn chưa được truyền ra ngoài, nói là đột tử cũng không bất ngờ, trên thi thể hắn không có vết thươռg, sẽ không dẫn tới sự hoài nghi của bất kỳ ai.
“Vâng.” A Diệu không nói thêm gì nữa, bắt tay vào làm hậu sự.
Sau khi cửa đóng lại, tầm mắt Chu Dần Khôn rơi vào trên người Alor, đối diện với ánh mắt đó, tɾong lòng thiếu niên căng thẳng.
“Về phần cậu…” Người đàn ông bình tĩnh đến gần, bất ngờ đá một cú vào vai Alor, Alor đã bị đá ma͙nh đến mức lăn cả người qua, nằm sấp xuống đất, răng cắn ma͙nh vào lưỡi, miệng đầy máụ
Chu Dần Khôn trực tiếp giẫm lên đầu hắn, má trái của Alor ngay lập tức mài rách da trên mặt đất.
“Chuyện cậu làm đích thực không sai. Nhưng ai cho cậu cái quyền hành động trước, báo cáo saụ Cậu nghĩ mình là ai, có thể đưa ra quyết định thay tôi?”
“Chỉ, chỉ là tôi sợ anh Khôn sẽ mềm lòng không ra tay được… Cuối cùng vẫn để Hàn Kim Văn đi.”
Chu Dần Khôn cười nhạo, nhấc ͼhân, đá văng hắn ra như đá vào rác rưởi, “Tự mình cút về núi Bumhpa Bum, đừng lượn lờ trước mắt tôi nữa.”
Alor khó khăn đứng dậy “Nhưng anh Khôn, mọi thứ ở Mexico đã chuẩn bị xong rồi, có thể chờ tôinannan”
Lời còn chưa dứt đã bị vô tình cắt đứt.
“Sao, rời khỏi cậu không chịu được?” Chu Dần Khôn lười nhìn liếc nhìn hắn một cái, “Cút.”
Lại là ‘cút’.
Alor luôn nghe thấy chữ này, nhưng anh Khôn rấtít khi nói như vậy với A Diệụ
Hốc mắt thiếu niên đỏ lên, cúi đầu đi ra ngoài.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận