Chương 797

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 797

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 280.1 Xúc động
Editor : Long Đế Novel
Tang lễ của Hàn Kim Văn được tổ chức ngay tại căn cứ vũ trang, bởi vì tổ chức đột ngột nên không có nhiều người ngoài tới tham dự, phần lớn là người của căn cứ vũ trang.
Hạ Hạ cũng tham gia tang lễ, mới biết được vì sao hành trình đi Mexico lại đột nhiên bị trì hoãn.
Cô mặc quần áo màu đen, cúi người đặt một đóa hoa cúc màu trắng trước quan tài.
Ánh nến trắng chập chờn, cô nhìn người trên di ảnh đen trắng, tɾong lòng cũng không bị xúc động quá nhiềụ
Cô và Hàn Kim Văn chỉ có duyên gặp mặt vài lần, chỉ nhớ rõ trên máy bay từ nước Anh trở về, thấy hắn thiếu một cánh tay.
Nghe nói hắn đột ngột qua đời, vợ và con gái đều bị đưa ra nước ngoài.
Cô không biết con gái của Hàn Kim Văn bao nhiêu tuổi, chỉ biết cô bé ấy cũng giống như mình, đều mất đi bố.
Không khí tang lễ rấttrang nghiêm, vẻ mặt của mỗi người đều nặng̝ trĩụ
Hạ Hạ thả hoa xong, im lặng xoay người rời đi.
Có lẽ là do cô đã trải qua quá nhiều tử biệt, cũng có lẽ là cô không thân quen với Hàn Kim Văn cho lắm… Cô không có cảm xúc gì đặc biệt, tựa như đã quen với điều này.
Từ ông nội đến bố, cho tới Hàn Kim Văn bây giờ, cuối cùng đều có kết cục giống nhaụ
Tang lễ bắt đầu từ giữa trưa cho đến trời nhá nhem tối mới kết thúc, từng đóa hoa cúc màu trắng bao quanh đầy quan tài, Chu Dần Khôn lại không hề xuấthiện.
Cho đến khi màn đêm buông xuống, căn cứ vũ trang lại khôi phụcnhư bình thường, tràn ngập tiếng súng ở sân bắn, còn có tiếng cánh quạt máy bay trực thăng cất cánh và hạ cánh.
Cách sân huấn luyện rừng rậm phía sau núi không xa là một bãi tha ma, nơi đó có dựng những tấm bia mộ cũ mới lớn nhỏ không đồng nhất.
Bia mộ nổi bật tɾong nghĩa trang này.
Sân huấn luyện rừng rậm hôm nay không có ai, toàn bộ phía sau núi h0àn toàn yên tĩnh.
Gió thổi qua bia mộ, thổi bay những cánh hoa trước bia mộ, cánh hoa cúc màu trắng mong manh dồn dập bay múa nhanh tɾong gió, cọ qua cỏ dại tɾong rừng rơi xuống đá vụn, cuối cùng bị ai đó giẫm ở dưới ͼhân.
Bước ͼhân người đàn ông không dừng lại, trên tay cầm chai rượu, đi tới trước bia mộ mới tinh.
Rót đầy ly rượu, lúc này hắn mới ngước mắt nhìn ảnh trên bia mộ.
Người tɾong ảnh chỉ mới 42 tuổi, nhưng họ đã quen biết nhau 26 năm.
Chu Dần Khôn ngồi xuống tảng đá bên cạnh, trầm mặc nhìn về phía bia mộ, nhìn căn cứ vũ trang đã mở rộng gấp nhiều lần tɾong mấy năm qua.
Hàn Kim Văn đối xử với hắn, rấtkhác với cách Sayphone đối xử với hắn.
Khi còn nhỏ ông bố bề bộn nhiều việc, không thường xuyên nhìn thấy.
Ngược lại là U Nu và Hàn Kim Văn, gần như giáp mặt từ sáng đến tối.
Tuy nói hai người này đều huấn luyện hắn đến chết, nhưng chung quy vẫn là có chút khác biệt.
Ví dụ như lúc 7 8 tuổi thời lượng huấn luyện bắt đầu tăng lên, hắn thường bị tra tấn đến bò không dậy nổi, khi đó người xuấthiện đầu tiên đều là Hàn Kim Văn.
Quân vũ trang luôn dựa vào thực lực để nói chuyện, cho nên không ai chiếu cố hắn nhiều hơn chỉ vì hắn là con trai của Sayphone.
Mà cho dù hắn không chống đỡ nổi, cũng không thèm tìm Sayphone nhờ giúp đỡ.
Tập bắn súng quá độ đến mức tay run đến không ăn cơm được, hắn dứt khoát không ăn, cuối cùng chính Hàn Kim Văn là người nửa đêm gọi hắn dậy, dùng bàn tay còn lại của mình nướng thịt cho hắn ăn.
Hắn cũng quả thực từng nghĩ tới việc muốn giết lão Hàn.
Tối hôm qua khi lão Hàn đề xuấtmuốn rời khỏi, ý nghĩ này vô thức nảy lên tɾong đầu hắn.
Mấy giây trầm mặc kia, hắn đang suy nghĩ xem rốt cuộc có nên hành động hay không.
Chỉ là ngay khoảnh khắc đối diện với ánh mắt của Hàn Kim Văn, tɾong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, tín nhiệm đã vượt qua lợi ích.
Lão Hàn là một người cẩn thận và rõ ràng, nếu thật sự có ngộ nhỡ, hắn sẽ lựa chọn cách kết thúc bản thân, sẽ không để lại bất cứ phiền toái nào.
Chỉ là, bây giờ chết cũng tốt, đỡ phiền toái cho tương lai.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận