Chương 807

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 807

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 283.2 Đáng thươռg
Editor : Long Đế Novel
“Bọn chúng đốt nhà của chúng tôi, đuổi tất cả mọi người ra ngoài. Chúng tôi không có súng, trơ mắt nhìn cả gia đình Sanlu bị giết hết, ngay cả trẻ em mà bọn chúng vẫn không buông tha Chúng tôi sợ, chúng tôi cầu xin tha thứ đầu hàng, bọn chúng bắt hết tất cả đàn ông đi, không biết sống chết như thế nào.”
“Chúng tôi không có nơi nào để ở, không có nơi nào để đi, chúng tôi vẫn muốn chờ những người đàn ông tɾong làng trở về… Nên chúng tôi đành phải sống ở đây.”
Vài lời kể lại toàn bộ câu chuyện, giọng nói nức nở tɾong phòng càng lúc càng lớn.
Lúc này, hai đứa trẻ vừa định vẫy tay với Hạ Hạ đi xuống khỏi đùi mẹ, đi tới cửa, một đứa tɾong chúng ngẩng đầu lên, dùng tiếng Tây Ban Nha nói một câu “Em nhớ chị, em có thể dẫn chị đi thăm bọn họ.”
Hạ Hạ nghe không hiểu, nhưng hai đứa nhỏ mỗi đứa nắm một bên tay kéo cô đi về phía sau nhà.
Đây từng là một khoảng sân trống có thể ngắm h0àng hôn, hôm nay lại trở thành nghĩa trang mai táng cả gia đình Sanlụ
Hạ Hạ nhìn thấy hai gò đất nho nhỏ kia, nước mắt cuối cùng nhịn không được rơi xuống.
Ở đây thậm chí còn không có một tấm bia mộ, Hạ Hạ đứng trước gò đất, tɾong đầu một lần lại một lần xẹt qua cảnh tượng khi cô sống ở đây.
Cô vẫn còn nhớ rấtrõ ràng, hai đứa nhỏ đó canh chừng cô ở mỗi bên, cùng nhau xem bản đồ du lịch, còn có vẻ mặt vừa mong đợi vừa nói bố sẽ dẫn chúng đi thị trấn Yaqui chơi của chúng…
Trong túi quần áo còn chứa những quà tặng trước đó cô vẫn chưa tặng chúng.
Hạ Hạ chưa từng nghĩ tới món quà này cuối cùng lại được tặng cho Maisha và Gabriel bằng cách này.
Hai sợi dây chuyền có mặt đĩa mặt trời lần lượt đặt ở trên gò đất nhỏ, dùng đá đè lên.
Dưới ánh mặt trời, sợi dây chuyền đó còn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Hạ Hạ lẳng lặng
Nếu không phải cô quay lại đây lần nữa, có lẽ cô đã luôn nghĩ rằng gia đình Maisha đang sống một cuộc sống hạnh phúc, cô còn từng nghĩ rằng khi hệ thống bưu đïện của Mexico phát triển hơn, cô sẽ gửi quà đến cho chúng.
Mà về sau, mỗi năm Maisha và Gabriel sẽ nhận được những món quà khác nhaụ
Hạ Hạ hy vọng những món quà này có thể trưởng thành cùng bọn chúng, hy vọng lòng tốt từ nơi xa xôi này, có thể khiến chúng cảm thấy ấm áp và ấm cúng khi nhớ lại sau này.
Cô nghĩ tới vô số khả năng, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới, bọn chúng sẽ không bao giờ có thể tự tay nhận quà nữa.
Trái tim trống rỗng không còn lại gì.
Hạ Hạ biết, mình đã không còn người và chuyện để nhớ nữa.
Lúc này đầu ngón tay bỗng nhiên nóng lên, cô cúi đầu, phát hiện ngón tay mình đang bị một bàn tay nhỏ bé nắm chặt.
Cô bé dẫn Hạ Hạ đến sân sau nhỏ hơn Maisha một chút, cô bé nhìn thấy hai sợi dây chuyền xinh đẹp kia, tɾong lòng cực kỳ hâm mộ.
Chỉ là cô bé biết, đó là tặng cho Maisha và Gabriel.
Cô bé ngẩng đầu lên, tɾong mắt sáng lấp lánh, giống như đang hỏi liệu mình có thể nhận được một phần quà tương tự như vậy được không.
Hạ Hạ đã từng nhìn thấy ánh mắt khao khát này rồi.
Lúc trước khi làm bánh ngô ở làng Gorgon, bọn nhỏ xung quanh cũng có ánh mắt như vậy.
Nhiều đàn bà và trẻ em chen chúc tɾong nhà như vậy, giao thông ở đây lại bất tiện, ít có người đến, thứ họ thiếu nhất có lẽ là thức ăn.
Nghĩ tới đây, Hạ Hạ sờ sờ đầu hai đứa nhỏ, dùng tiếng Anh đơn giản nói “Các con em một chút.”
Hai đứa trẻ nghe không hiểu tiếng Anh, bọn chúng thấy Hạ Hạ đi ra ngoài, cũng the0.
Nhưng bọn trẻ lại không dám the0 sát quá, chỉ dừng lại ở dưới mái hiên, lôi kéo bàn tay nhỏ bé nhìn Hạ Hạ đi về phía chiếc xe bán tải màu đen kia.
Bên này, Chu Dần Khôn đang nghiêng người dựa vào cửa xe, đang hút thuốc.
Một người phụ nữ đứng trước mặt hắn, run rẩy nói gì đó.
Nhà cô ấy chỉ còn lại mình cô và một đứa bé chưa đến hai tuổi, sợ nhất là người đàn ông xa lạ và cao lớn như vậy.
Tiếng khóc sướt mướt khiến người đàn ông nghe thấy nhíu mày, “Vậy sao?”
Người phụ nữ kia vội vàng gật đầụ
“Cô có thể đi rồi.” A Diệu bên cạnh mở miệng.
Người phụ nữ vội vàng rời đi, A Diệu nói “Mexico đúng là sắp đổi tổng thống mới, người đó còn rấttrẻ, là một nhà vận động chống ma túy không hơn không kém. Đây là chưa đợi nhậm chức, đã muốn bắt đầu cuộc chiến chống ma túy rồi.”
“Chẳng trách chính phủ Mexico bắt đầu thu nạp và tổ chức biên chế Lực lượng Phòng vệ Biên giới, xem ra là muốn cắt đứt con đường buôn bán ma túy từ biên giới.” Abu nói, “Nói như vậy thì khi ngôi làng này bị tấn công trả thù, Mexico cảnh sát hẳn là phải ra tay mới đúng chứ, vì sao lại…”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận