Chương 808

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 808

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 283.3 Đáng thươռg
Editor : Long Đế Novel
Còn có thể vì sao nữa.
Chu Dần Khôn khinh thường nói “Tốc độ tham nhũng quá nhanh.”
Vừa nói như vậy, Abu cũng hiểu được.
Mặc dù tổng thống mới có ý định chống ma túy, không thể chống lại hành vi hối lộ và tham nhũng của những kẻ thi hành bên dưới, hôm nay cảnh sát Mexico vẫn là người của chính phủ, nhưng ngày mai sẽ trở thành đồng bọn của bọn buôn ma túy.”
Mà Lực lượng Phòng vệ Biên giới bị kẹp ở giữa rơi vào kết cục như thế này là do họ không nhìn rõ tình hình.
Một là, nên trực tiếp chuyển đi.
Hai là, nên ngoan ngoãn nghe lời mà hợp tác vận chuyển ma túy ở biên giới.
Nhưng họ lại thiếu quyết đoán, lựa chọn gia nhập cảnh sát Mexico, lực lượng cuối cùng đã bị biến chất.
Nếu chính phủ Mexico có thể xử lý những kẻ buôn bán ma túy, cũng không đến mức một nửa đất nước vẫn sống tɾong khu ổ chuột.
“Mấy khẩu súng rách đó vốn là ai cũng đánh không lại, còn giao nộp hết toàn bộ, không phải là muốn chết hay sao.” Chu Dần Khôn xoay xoay cổ, người ở đây chết bao nhiêu cũng không quan trọng, nhưng ngày hôm qua tâm trạng của Chu Hạ Hạ vừa có chuyển biến tốt đẹp, lần này lại trở về điểm xuấtphát.
Quả nhiên, vừa nghiêng đầu, đã thấy Hạ Hạ đỏ mắt đang đi về phía này.
Chu Dần Khôn nhìn thấy nước mắt đó, không hiểu sao lại cảm thấy bực bội.
Cũng may chuyến đi tiếp the0 là đến hòn đảo tư nhân của hắn, đảo này hắn đã quên là mua từ năm nào, nhưng trước mắt lại đúng lúc phát huy công dụng͟͟.
Bãi biển ở đó tràn ngập ánh nắng cái gì cũng có, vừa vặn dùng để quên đi những chuyện lộn xộn này.
Hắn nghiền tàn thuốc, “Buổi tối làm một màn bắn pháo hoa.”
“Vâng thưa anh Khôn.” Abu trả lời.
Hạ
Ánh mắt cô đỏ hoe, nói với A Diệu và A Bộ “Các anh có thể giúp tôi được không, tôi muốn tặng những thứ này cho họ.”
Được.
A Diệu tiến lên cởi khóa thùng xe, hắn và Abu mỗi người cầm một hộp, đi về phía tòa nhà hai tầng.
Vừa đặt thùng tới cửa, bên tɾong có rấtnhiều đứa nhỏ chen chúc chạy ra, bọn chúng bất ngờ và vui mừng lấy thức ăn và đồ chơi bên tɾong ra, tiếng cười cao hứng tràn ngập cả làng.
Tiếng cười vang lên liên tục không ngừng một giây nào, Chu Dần Khôn nghe thấy là phiền.
Hắn mở cửa xe, chuẩn bị dẫn Hạ Hạ rời đi.
Hạ Hạ đã tự mình đi tới, đứng ở trước mặt hắn há miệng, rồi lại không biết nên nói như thế nào.
Chu Dần Khôn tính khí thất thường, thí¢h xoi mói nhất, tuyệt đối không muốn ở đây thêm một giây nào nữa.
Nhưng Hạ Hạ nhìn bốn phía xung quanh, nơi này bị phá hủy rấtnhiều, cả làng cũng chỉ có tòa nhà hai tầng này mới có thể ở, nhiều đàn bà và trẻ con chen chúc với nhau như vậy, ngay cả ăn cơm ngủ nghỉ cũng là vấn đề, càng đừng nói tới một cuộc sống bình thường.
Nếu như cô không quay lại đây thì không sao, bây giờ tận mắt nhìn thấy, cô thật sự không thể nào rời đi như thế này được.
Nhưng Chu Dần Khôn sẽ không cho phép cô ở lại một mình, lại càng sẽ không ở lại với cô.
Chuyện này dù nghĩ thế nào đi nữa, đều cảm thấy nan giải.
Hạ Hạ cũng không muốn trực tiếp từ bỏ, cô mím mím môi, cố gắng tìm một cách mở miệng tốt hơn.
Không nghĩ tới, suy nghĩ của cô đều viết hết trên mặt, rơi vào tɾong mắt đàn ông quả thực rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn.
Chu Dần Khôn biết chính xác cô muốn làm gì, mà quan trọng hơn là, đây là lần đầu tiên sau một thời gian rấtlâu cô chủ động đòi hỏi hắn cái gì đó.
“Chu Hạ Hạ.”
Hắn gọi tên cô trước khi cô mở miệng.
Hạ Hạ ngước mắt, người đàn ông nói “Tới cũng đã tới rồi, em không muốn ở lại giúp họ sao?”
Đề nghị này h0àn toàn ngoài dự đoán của cô, Hạ Hạ còn tưởng rằng mình nghe lầm.
Chu Dần Khôn đặt một tay lên cửa xe, nhìn cô “Đám đàn bà và trẻ con này, chỗ ở ăn uống đều không có, cũng không thể cứ thế mà bỏ qua mặc kệ được.”
“Tôi, tôi cũng nghĩ như vậy.” Hạ Hạ nhìn hắn, “Vậy chúnannan”
“Không phải em thí¢h xây nhà sao, tôi bỏ tiền, em thi công được chứ.” Hắn nói một cách nhẹ nhàng và thờ ơ.
A Diệu và Abu chuyển thùng xong trở về đúng lúc nghe thấy câu này của hắn, hai người không hẹn mà cùng dừng bước, nhìn về phía bên này.
Chỉ thấy Hạ Hạ cũng mang vẻ mặt không thể tin được, còn xác nhận lại nói “Xây nhà phải tốn rấtnhiều thời gian, không phải vài ngày là có thể h0àn thành. Muốn giúp họ xây dựng lại trấn nhỏ, phải sống ở đây một thời gian.”
“Đương nhiên.” Chu Dần Khôn không chút do dự, “Ở bao lâu cũng được, nếu không người ở đây sẽ đáng thươռg dữ lắm.”
A Diệu và Abu lập tức nhìn nhau, nhìn thấy sự khiếp sợ tɾong mắt nhaụ
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận