Chương 820

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 820

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 287.2 Nghĩ cách cứu viện
Editor : Long Đế Novel
“Vấn đề chính là ở chỗ này.” Hứa Gia Vĩ trả lời “Hồ sơ kết án năm đó cho thấy, số lượng trẻ em được đưa ra ngoài là chính xác. Trại trẻ mồ côi thường xuyên báo cáo số lượng trẻ cho bộ phận phụ trách, số trẻ em được báo cáo vụ hỏa hoạn tɾong tháng đó vừa đúng là hai mươi người. Cho nên năm đó cảnh sát mới không tiếp tục tìm kiếm cứu nạn. Nơi này có hàng chục sinh mạng đã thiệt mạng, không ai dám dùng đến nó nữa, nên khi đó vẫn còn hoang phế.”
“Cho đến mười bốn năm sau, khi khai quật hài cốt của những đứa trẻ đó một lần nữa, cảnh sát mới phát hiện số người được báo cáo tɾong trại trẻ mồ côi năm đó có sai lệch. Vì vậy, Phòng Tình báo Hình sự đã điều tra lại vụ án vào năm đó, tìm được nhà của Đinh Triệu Văn, người sống sót duy nhất lúc đónannan viện trưởng trại trẻ mồ côi.”
“Nhưng người này đã chết vì ung thư vào một năm trước, cảnh sát chỉ nhìn thấy vợ hắn là Quách Phẩm Lan, Quách Phẩm Lan đã đưa ra một danh sách và một bức thư tuyệt mệnh ghi lại những lời kể và bằng chứng về việc Đinh Triệu Văn từng tham gia buôn bán trẻ em kể từ khi ông ta là viện trưởng trại trẻ mồ côi Hoa Bình hai mươi năm trước.”
Hướng Hành Dư nhíu mày, bấm vào tấm ảnh tiếp the0, trên đó là một tấm ảnh chụp chung, chứng cứ nhìn không rõ lắm.
“Danh sách tɾong thư tuyệt mệnh của Đinh Triệu Văn có kèm the0 hình ảnh, giới tính, tên, thời gian rời đi cùng với số tiền được bán của mỗi đứa trẻ.”
“Nhóm trẻ em cuối cùng đã được chuyển đi một tuần trước khi đám cháy xảy ra, tổng cộng năm nam năm nữ, bọn chúng đứng thành một hàng, chụp ảnh với những kẻ buôn người tɾong vườn của trại trẻ mồ côi để làm bằng chứng giao người.”
“Kẻ buôn người tɾong bức ảnh này tên là Tiêu Vĩ Cường, năm nay 50 tuổi. Ba năm trước bị bỏ tù vì tội giết người ở bến tàu, bị kết án vô thời hạn, ông ta cố gắng lấy chứng cứ phạm tội để có cơ hội rút ngắn thời hạn thi hành án, khai nhận rằng năm đó ông ta đã lợi dụng͟͟ vận chuyển đường thủy để nhập cư trái phép, buôn bán trẻ em đến các nước như Thái Lan và Lào.”
“Mà nhóm trẻ em cuối cùng mà ông ta buôn bán, chính là nhóm trẻ mồ côi này. Chúng được vận chuyển đến Thái Lan vào tháng 8, ông ta không thể nhớ rõ hướng đi cụ thể của từng đứa trẻ, chỉ nhớ rõ là bọn buôn người Thái Lan tiếp ứng nói, mệnh của cô gái nhỏ tuổi nhất rấttốt, vừa vặn phù hợp yêu cầu của một gia đình rấtg͙iàu có.”
Nói tới đây, cổ họng Hứa Gia Vĩ nghẹn lại, hơi thở có chút không ổn định.
“Yêu cầu của gia đình đó chính là, phải là con gái châu Á, tuổi còn nhỏ, không có trí nhớ, không có quan hệ họ hàng ở Thái Lan, đồng thời có sức khỏe tốt có thể trải qua cuộc phẫu thuật.”
Hướng Hành Dư vô thức hỏi “Phẫu thuật gì?”
Hứa Gia Vĩ lắc đầu “Không rõ. Tiêu Vĩ Cường chỉ để ý tới việc lấy tiền, hơn nữa nhờ cô bé này mà ông ta lấy được số tiền gấp đôi. Ông ta nói lúc ấy ông ta còn tò mò muốn hỏi thăm nhiều hơn để tiện thể làm ăn sau này. Nhưng mới hỏi một câu đã bị cảnh cáo tàn nhẫn, Tiêu Vĩ Cường chỉ biết người đó rấtcó xuấtthân ở Bangkok, buôn bán ma túy, hình như mang họ Chụ”
Hướng Hành Dư trầm mặc vài giây, “Điều này không đủ để chứng minh, cô gái bị buôn bán tɾong trại trẻ mồ côi chính là Chu Hạ Hạ mà cậu đang nhắc đến.”
“Tôi hiểụ” Hứa Gia Vĩ nói, “Cục trưởng Hướng, phía sau còn có một tấm ảnh.”
Sau khi chụp ảnh chung tɾong vườn của trại trẻ mồ côi, còn có một bức ảnh cô bé ở khu vui chơi.
Hướng Hành Dư khẽ nhíu mày.
“Bức ảnh khu vui chơi này được cắt từ một tờ báo Hồng Kông vào tháng 12 năm trại trẻ mồ côi xảy ra vụ cháy, đó cũng là thời điểm bốn tháng sau nhóm trẻ em cuối cùng bị bán sang Thái Lan.”
“Đó là khi những hộ gia đình đầu tiên của khu nhà ở công cộng mới ở quận Quan Đường, Hồng Kông, gia đình tôi cũng là một tɾong số những hộ gia đình đó. Tôi nhớ rấtrõ rằng rấtnhiều phươռg tiện truyền thông Hồng Kông đã đến vào ngày chuyển đến, họ đã đưa tin về các khu nhà ở công cộng và các cơ sở lân cận, bức ảnh này được chụp tại khu vui chơi gần đó.”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận