Chương 904

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 904

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Long Đế Novel
Trong căn phòng dưới lòng đất, cánh cửa bị khóa ba lần từ bên tɾong.
Hạ Hạ núp tɾong góc, lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Chu Dần Khôn rời đi nơi này không bao lâu, bên ngoài liên tục vang lên tiếng nổ ma͙nh và tiếng súng, tɾong đó còn trộn lẫn tiếng cánh quạt trực thăng, trận thế rấtlớn.
Cô không biết bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết người bên ngoài là tốt hay xấu, cô không thể xác nhận người tới là cảnh sát, hay là kẻ thù của Chu Dần Khôn.
Chỉ đành phải khoanh vùng cửa, chờ đợi sự hỗn loạn qua đi.
Không tới mấy phút, bên ngoài quả nhiên yên tĩnh lại.
Nhưng cô không dám tùy tiện đi ra ngoài, chỉ tiếp tục ở chỗ này, cố gắng nghĩ chút chuyện khác để giảm bớt lo lắng và căng thẳng.
Cô nghĩ tới ngày sinh nhật lúc trước, bố mẹ ở bên cạnh cô, hình ảnh cả nhà ấm áp trò chuyện, cười nói vui vẻ.
Nghĩ tới trước khi bà ngoại qua đời, từng đi qua trường học của cô, cô đẩy xe lăn tản bộ quanh hồ, giới thiệu sân trường cho bà ngoại nghe, hai bà cháu nói chuyện suốt cả buổi chiềụ
Cô còn nhớ đến… Cái ngày ăn cá viên, đá bóng đá ở Hồng Kông, cô đã lâu không nhớ lại hồi ức của tuổi thơ, thậm chí còn cùng anh trai hàng xóm từng giúp cô bảo vệ cô khi còn bénannan
“Hạ Hạ, Hạ Hạ ”
Bên ngoài truyền đến giọng nói tɾong trí nhớ.
Hạ Hạ giật mình, không thể tin được ngẩng đầu lên.
“Chu Hạ Hạ ”
Một tiếng này, rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn.
Hạ Hạ chậm chạp đứng dậy chạy tới, mở khóa đẩy cửa ra thì nhìn thấy một bóng lưng cao lớn mặc áo chống đạn đặc công.
Phía sau truyền đến tiếng động, Hứa Gia lại không ngờ hắn chợt đối diện với một đôi mắt quen thuộc đến cực điểm.
Hắn cứng đờ tɾong chớp mắt, bước nhanh đi tới nhảy xuống bậc thang, một tay ôm cô gái đang đứng ở cửa vào tɾong ngực.
Cách áo chống đạn, Hạ Hạ cảm nhận được nhịp tim kịch liệt từ l̟ồng ngực bên phải của hắn truyền đến.
“Cục trưởng Hướng trưởng, đã xác nhận vị trí của Chu Hạ Hạ, em ấy không sao.”
Trong tai nghe trả lời ngắn gọn một chữ “Được”.
Hứa Gia Vĩ báo cáo xong mới buông Hạ Hạ ra, đối diện với ánh mắt của cô.
Trong mắt cô chứa đầy nước mắt, Hứa Gia Vĩ nhịn không được sờ sờ đầu cô “Không sao rồi Hạ Hạ, anh đưa em đi.”
Hạ Hạ gật đầu, lại h0àn toàn không có cảm giác thực tế.
Anh A Vĩ thực sự đã sống lại còn đang đứng trước mặt cô, mà cô sắp h0àn toàn rời khỏi nơi này, có được tự do rồi.
Lúc này cô đang tɾong trạng thái hoảng hốt, ngay cả bậc thang sắp bước lên cũng bước hụt.
Người bên cạnh loạng choạng suýt nữa đã ngã sấp xuống, Hứa Gia Vĩ the0 bản năng đỡ lấy cô.
Nhưng ngay khi Hạ Hạ bước hụt, khom lưng ngã về phía trước, một tiếng súng ‘đoàng’ vang lên, vang vọng khắp toàn bộ căn cứ.
Tất cả đội viên hành động đang tìm kiếm đều ngẩn ra, ngay sau đó lập tức chạy về hướng có tiếng súng.
Máu nóng bắn lên mặt và cổ của Hạ Hạ.
Tai cô bị tiếng súng làm ù đi, cơ thể bị máu bắn tung tóe đến cứng đờ.
Tay vịn trên cánh tay cô chậm rãi buông lỏng, cô cứng ngắc nghiêng đầu lại, thấy cơ thể cao lớn bên cạnh ầm ầm ngã xuống bậc thang.
Viên đạn xuyên qua huyệt thái dương của Hứa Gia Vĩ, để lại một lỗ máu dữ tợn.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận