Chương 176

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 176

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

175 Nam tư Ôn Thời Khải 3
Động tác của người đàn ông cắt ngang nghi ngờ của cô, một tay anh ta nắm tay Chu Nguyên, cùng Chu Nguyên đu.ng một cái, gân trên cổ tay theo đó nổi lên, trong con ngươi màu nâu nhạt cũng có ý cười.
“Đã lâu không gặp.” giọng nói này ôn nhuận như ngọc.
Lâm Chi Nam lại thất thần, không biết vì sao lại có chút cảm thấy không hài hòa.
“Đã lâu không gặp.” Chu Nguyên cười “Khi đó tôi đã đoán được thế nào đến sau cùng cũng có một ngày anh sẽ đến Hoa quốc nhìn xem, sao nào? Cũng không tệ lắm phải không?”
Người nước ngoài? Tiếng Trung còn lưu loát như thế?
“Coi như tạm được.” Khóe miệng Ôn Thời Khải nhếch lên “Giống như những gì mẹ tôi miêu tả vậy, chẳng qua tối hôm qua tôi đi dạo rất nhiều nơi, trái lại có rất nhiều chỗ khác trong ảnh của bà ấy.”
Trong lúc nói chuyện, vừa hay anh ta đi ngang qua đám người mặc kỳ bào xinh đẹp, ánh mắt anh ta hời hợt dừng lại.
Người đàn ông xoay mặt nhìn lại, vẻ mặt không rõ cảm xúc, nhẹ nhàng lướt qua, đôi mắt hoa đào kia hiện lên chút ôn nhuận, khiến nữ sinh đối mặt giống như cảm giác được yêu.
Mãi cho đến khi anh ta dần dần đi xa, những cành cây trơ trọi hoàn toàn bao trùm bóng dáng anh ta, mấy cô gái còn chưa lấy lại được tinh thần.
“Thì ra anh ấy chính là Ôn Thời Khải?”
“Ôn Thời Khải là ai?”
“Đi tra danh sách Thường Thanh Đẳng đi, thiếu niên thiên tài, Hoa kiều quốc tịch Anh, Ôn Thời Khải.”
Khương Nhiêu quay đầu nhìn về phía phương hướng anh ta rời đi, trong lời nói không che dấu ái mộ “Anh ấy chính là người chói mắt nhất trên tạp chí Time, cũng là mục tiêu phấn đấu cả đời này của tôi.”
Chói mắt…
Không chỉ tài năng, bề ngoài còn là nhiều hơn nữa…
Từ trong ánh mắt của cô ta, Lâm Chi Nam nhìn thấy sự hâm mộ và sầu não đối với cường giả, cô nhóc này, chỉ sợ đã sớm có tình cảm với người ta.
Quả nhiên nghe thấy cô ta nỉ non.
“Trước đó ở trên tạp chí khi nhìn thấy, tôi đã cảm thấy không quên được, không nghĩ đến bản thân anh ấy lại ôn nhu hữu lễ như thế.”
Ôn nhu?
Lâm Chi Nam cổ quái nhìn qua, vừa rồi bản thân còn như mẫu dạ xoa, lúc này trong nháy mắt Khương Nhiêu đã biến thành hòn vọng phu, si ngốc lại ngơ ngác.
Chỉ sợ cô nhóc này đã bị tình yêu làm cho mờ mắt, Lâm Chi Nam lắc đầu.
Vừa rồi lúc anh ta quay mặt, cô nhìn thấy rất rõ ràng, mặc dù anh ta cười, nhìn như ôn hòa, nhưng ý cười lại không đạt đáy mắt, rõ ràng không dễ tiếp cận.
Cô dám cam đoan, lúc người đàn ông kia đảo qua chỗ bọn họ, chỉ là tùy ý làm thế mà thôi.
Nhìn một cây cỏ dại ven đường mà còn có thể sinh ra ôn nhu? Chỉ sợ là ất giáp bính đinh trăm nghìn không phân rõ.
Người này tuyệt đối là sói đội lốt cừu…
Người qua đường chỉ là chút ấm áp trong cuộc sống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận