Chương 192

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 192

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

191 H, Lục Nhất Hoài ăn giấm 3
“Đổi một cái xưng hô.” Giang Đình nhẹ giọng nói.
“… Không.” Lâm Chi Nam liều chết không theo, âm hộ đột nhiên bị người xoa nhẹ, người kia lại còn dọc theo cúc huyệt của cô hướng xuống dưới vuốt ve, cô ưm một tiếng khó nhịn, cửa huyệt lại bị Giang Đình chơi đến run rẩy.
Rõ ràng bị côn thịt của anh ta nhét đầy, còn phải chịu đựng bàn tay thô ráp của người đàn ông đùa bỡn, xoa đến mức Lâm Chi Nam chết đi sống lại.
Cuối cùng cô không nhịn nổi ghé vào tai anh ta “Chú à… Chú đừng có sờ nữa…”
Giọng nói nỉ non giống như một đứa nhỏ vậy, giống như thật sự gọi chú ruột của mình, Lâm Chi Nam cũng không hiểu vì sao Giang Đình lại có loại đam mê này, hay là mỗi một người đàn ông đều như thế, bình thường gọi chú, tuyệt đối sẽ bị anh ta đánh, trên giường lại là càng làm càng hưng phấn.
Gọi cũng bị thao, không gọi cũng bị thao, thậm chí người đàn ông còn mạnh mẽ va chạm nửa người dưới, cô níu lấy người, khóc lóc từng tiếng gọi chú, xin chú buông tha, cửa huyệt liều mạng kẹp lấy anh ta, cầu nguyện anh ta sớm chút bắn ra.
Đôi mắt đen kịt của anh ta lại nhiễm lên tinh hồng khiến cho người ta sợ hãi, không đến thời khắc sinh tử vu sơn mây mưa, tuyệt đối không dừng lại, trực tiếp đưa cô bao trùm tại chỗ sâu, nghiền ép mà làm.
Rất có loại điên cuồng kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng linh.
Trong lúc đang nghĩ ngợi, cửa huyệt đột nhiên bị đỉnh mạnh một cái, giống như là trừng phạt cô thất thần.
Lâm Chi Nam cắn môi ưm một tiếng, chân nhỏ bất lực đạp lên rèm cửa một cái.
“Đi thôi, đến nhà hàng chờ cậu ấy.”
Trong phòng đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp cứng rắn.
Cô bị dọa đến mức hoa huyệt co rụt lại, đột nhiên kẹp chặt làm cho Giang Phong vỗ một cái nhẹ lên mông cô.
Âm thanh nhỏ xíu này trong đêm tối ngột ngạt, giống như một giọt nước rơi xuống, lại rất rõ ràng quanh quẩn bên tai Lục Nhất Hoài.
Vẻ mặt anh ta không có biểu tình gì, ánh mắt lại rất sâu, đứng ở vị trí trên rất trầm mặc.
Vốn dĩ vóc dáng của người đàn ông đã rất cao, thẳng tắp như tùng, rất có tích áp bách.
Diêu Phong ngẩng đầu, chỉ có thể nhìn thấy nửa bên mặt anh ta, mấy sợi tóc rũ xuống xõa trên trán, toàn bộ cảm xúc trong đáy mắt đều bị che giấu, không nhìn thấy rõ.
Anh ta đang buồn bực thì Lục Nhất Hoài đã nhanh chân sải bước đi ra ngoài, động tác rất dứt khoát, những người khác cũng không tài nào nghĩ ra, cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, sau cùng đều đi theo.
Cửa phòng vừa đóng lại, tiếng cười đùa bên ngoài hành lang tuyệt đối không chút thu liễm nào, thêm nữa thỉnh thoảng còn có tiếng nói chuyện của người qua đường, khi thì gặp được người quen trò chuyện hai câu, rất nhiều đều là ý cười vui vẻ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận