Chương 196

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 196

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

195 Thực thi kế hoạch nhỏ 1
Lời này người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Trong lòng Lạc Dĩ Nhiên lại mừng như điên, những chuyện liên quan đến gia thế của Ôn Thời Khải nghe được từ chỗ cha cô ta, mười phần thì đã có thể xác minh 5 phần là thật.
Trong l ng ngực của cô ta giống như có ngàn vạn cánh bướm uyển chuyển nhảy múa, trong lòng vui vẻ không thôi.
Người đàn ông này, Lạc Dĩ Nhiên cô ta chắc chắn phải có được.
“Felix, cuối học kỳ sau em sẽ sớm đến MIT một thời gian ngắn.” Lạc Dĩ Nhiên cong môi cười khẽ, nâng ly về phía Ôn Thời Khải “Là một học muội, mong anh chỉ giáo nhiều hơn.”
Ly rượu bị chạm nhẹ, đôi mắt màu nâu long lanh sạch sẽ, lúc nhìn cô ta chằm chằm, giống như trời sinh mang theo ôn hòa.
Ôn Thời Khải cười nói “Khách khí.”
Rõ ràng là lời nói lễ phép đơn giản nhất, từ trong miệng anh ta nói ra lại giống như dụ hoặc cánh bướm cam lòng nhảy vào hố lửa.
Mặt Lạc Dĩ Nhiên đỏ lên.
Chu Nguyên nhìn thấy chỉ cảm thấy cả da đầu tê dại, đây không phải lại là vừa thấy đã yêu đấy chứ, nếu không phải cố kỵ nhiều người ở đây như vậy, anh ta chỉ thiếu nước nói thẳng với Lạc Dĩ Nhiên.
… thích ai cũng đừng thích tên hồ ly lẳng lơ này, không có kết quả đâu.
Trong bầu không khí có phần mập mờ này, người bên cạnh lại bình chân như vại, lắc lư ly rượu, uống từng ngụm nhỏ, ngay cả một ly rượu vang đỏ thấp kém ở trong tay anh ta cũng giống như trở thành độc nhất vô nhị.
Tầm mắt Chu Nguyên không có chỗ để dừng, liếc nhìn xung quanh, trong lúc nhìn về phía đối diện, lại thấy được bóng dáng nhỏ xinh kia “Ồ?”
Mọi người nhìn về phía anh ta.
Anh ta lại hướng về phía Ôn Thời Khải nói “Nhìn phía sau cậu đi.” Dùng ánh mắt ra hiệu cho anh ta “Đây không phải cô nhóc mặc kỳ bào sao?”
Mấy người khác cũng nghe theo tiếng quay đầu, đã thấy quầy bar đối diện, một cô gái xinh đẹp ngồi đó, cô mặc một thân áo lông màu hồng phấn, mặt mày cong cong trứng ngỗng, rất đáng chú ý.
Bên cạnh có người mời cô khiêu vũ, cô xua tay lễ phép từ chối, vẻ mặt hoạt bát sinh động, có một loại cảm giác hoạt sắc sinh hương.
“Cô ấy từ chối người kia, hay là A Khải, cậu đi thử xem?”
Chu Nguyên đơn giản là xem náo nhiệt không chê lớn chuyện, muốn xem đến khi nào con hồ ly lẳng lơ này có thể thật lòng, mà không phải vĩnh viễn mang theo mặt nạ ôn hòa kia.
“Cậu đi mời, có lẽ là được.” Chu Nguyên trêu chọc.
Nói xong thì thấy người đàn ông bên cạnh nghiêng đầu nhìn lại, mắt anh ta hơi nheo lại, dùng một loại ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm Chu Nguyên một lúc lâu, giống như từng gợn sóng trên mặt hồ, ôn hòa lại là lạ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận