Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

196 Thực thi kế hoạch nhỏ 2
Chu Nguyên hoài nghi anh ta chuẩn bị mở miệng châm chọc, quả nhiên…
“Nhìn cậu ba lần bảy lượt nói bóng nói gió như thế, chẳng lẽ là sớm có ý tưởng, lại ngại chính mình không đủ ‘phụ kiện” hả?”
Chu Nguyên đang định chửi một câu con bà nó, khóe miệng Ôn Thời Khải khẽ cười, nhìn Chu Nguyên rồi nói “Người anh em đừng sợ, chính mình thích cũng không thể bắt tôi làm bao.”
“Mẹ kiếp ”
Trên bàn chỉ còn lại tiếng Chu Nguyên không ngừng líu lo, nụ cười trên khóe miệng Lạc Dĩ Nhiên lại có chút không kìm được, giáo dưỡng khiến cô ta không thể nào truy hỏi ngọn nguồn trong trường hợp này, truy hỏi sâu xa giữa bọn họ và cô gái kia.
Nhưng lúc Ôn Thời Khải quay đầu chăm chú nhìn Lâm Chi Nam mấy giây, cô ta rất chắc chắn, trong con ngươi màu nâu nhạt lười biếng kia có thêm chút chuyên chú.
Cảm xúc không có mấy, lại chính xác cho thấy anh ta nhận biết.
Có loại cảm giác này, cô ta rất không thích.

Giữa chừng uống hai ly rượu, Lâm Chi Nam đi ra bên ngoài rửa tay, tỉnh táo một chút.
Còn chưa từ trong nhà vệ sinh đi ra gặp một tôn lớn phật dùng lực lớn đá cửa một cái, giống như người khác nợ cô ta 258 vạn vậy.
Cô theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy Khương Nhiêu kìm nén nổi giận trong lòng đi vào nhà vệ sinh, môi đỏ khẽ run, gương mặt tái nhợt, cảm giác như muốn khóc, nhưng sau khi nhìn thấy cô ở trong nhà vệ sinh thì kìm nén lại, trừng mắt nhìn cô.
Giống như kẻ cầm đầu chọc giận cô ta không vui chính là người trước mắt này.
Lâm Chi Nam giả bộ như không nhìn thấy, sau khi lau khô nước trên tay thì bình tĩnh đi ra khỏi phòng vệ sinh.
Cô nghĩ lớn khái mình đã đoán ra được là vì sao.
Vừa rồi trong lễ đường, ánh mắt con nhóc này gần như sắp dính vào trên người Ôn Thời Khải, loại ánh mắt đó, nên hình dung như thế nào nhỉ?
Là một loại ánh mắt nhìn thấy người nào đó thì hàng ngàn, hàng vạn con mướn sẽ nhảy múa trong lòng, bay loạn, si mê thành cuồng.
Nhưng bị cảm động cũng chỉ có mình cô ta, toàn bộ quá trình đều không người đáp lại, mời còn bị từ chối.
Mà ở trước mặt Lạc Dĩ Nhiên, Khương Nhiêu quả thực chỉ có thể biến thành cặn bã trong vòng mấy giây, về sau đoán chừng ngày cả cơ hội đến gần Ôn Thời Khải cũng không tìm được.
Nhưng Ôn Thời Khải này…
Bước chân Lâm Chi Nam hơi dừng lại, ánh mắt hơi nhìn về phương xa.
Cô rất xác định, người đàn ông kia cũng không phải hạng người lương thiện gì.
… Khóe miệng anh ta mang theo nụ cười đều là có thước đo, nụ cười không mang theo tình cảm, cười nhìn những cô gái đó giống như con thiêu thân lao vào lửa.
Lạc Dĩ Nhiên là thế, Khương Nhiêu cũng thế.
Chẳng qua có liên quan gì đến cô đâu? Lâm Chi Nam buồn cười lắc đầu. Chẳng lẽ cô còn đi khuyên Khương Nhiêu đừng như thế, con người rơi vào trong lưới tình, căn bản không thể khuyên nổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận