Chương 199

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 199

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

198 Nũng nịu với Lục Nhất Hoài 1
“Hôm nay tôi đến hơi muộn, lúc đến sảnh báo cao, vừa khéo nghe thấy câu nói sau cùng kia của Giang Đình, con bà nó, đẹp trai bức người.”
“Còn không phải ư, lúc đó tôi chỉ thiếu nước ngửa mặt lên trời hét to hai tiếng.” Có người nói tiếp “Nếu như lúc tôi đi học, có một nhà đầu tư thiên sứ như thế, tôi cần gì vì tránh ông già mà chạy ra nước ngoài lập nghiệp khỉ khô gì chứ.”
Trong lời nói anh ta chứa đựng quái gở, Giang Đình muốn cười lại không cười, cho anh ta một ánh mắt sắc như dao.
“Cậu về Yến Đại đi, tôi không ngại đối xử như nhau.” Anh ta nói “Hạng mục đầu tư tùy cậu đưa ra, tôi chỉ cần 51% cổ phần.”
Mẹ kiếp Đây mà là thiên sứ cái quỷ gì, một vài người khác ngồi trên ghế sofa cũng cùng nhau cười thành tiếng.
Sau khi ăn uống xong, vốn là bầu không khí nhẹ nhõm nâng ly chúc mừng, khói thuốc lượn lờ, bạn cũ nhiều năm trời nam đất bắc đã lâu không gặp, tán gẫu vui vẻ.
Có người đột nhiên hỏi Giang Đình “Sau khi diễn giảng xong, cậu đi đâu thế?” Anh ta hỏi “Mấy người chúng tôi đến phòng nghỉ tìm cậu, nhưng không thấy cậu ở đấy.”
Lời này hỏi ra, mấy người còn lại vẫn bình tĩnh, phẩm rượu tán gẫu, cũng không coi khúc nhạc đệm chiều nay ra gì.
Chỉ có Lục Nhất Hoài bên cạnh, mí mắt hơi nhấc lên.
Từ sau khi đi vào khách sạn, người đàn ông không mấy hào hứng lắm, giống như không xương, lười biếng dựa vào ghế sofa, cũng không tiếp lời.
Cổ áo jacket hơi ngăn trở cằm anh ta, trong tay cầm theo bật lửa, tùy ý thưởng thức, nhìn qua có chút buồn ngủ.
Cách một phòng náo nhiệt, dường như anh ta nghe được Giang Đình bình tĩnh ung dung đáp lại, nói là gặp được một người bạn cũ ở bên ngoài ôn chuyện, điện thoại di động còn vô tình rơi ở phòng nghỉ.
Trong lời nói đều là thong dong bình tĩnh.
Khóe môi Lục Nhất Hoài nhấc lên, nhưng ý cười lại chưa đến đáy mắt.
Đầu lưỡi đột nhiên cảm thấy khô nóng, khiến anh ta thuận tay cầm bao thuốc trên bàn, vừa mới châm lửa, Diêu Phong ở bên cạnh đã lại gần hỏi “Cậu sao thế?”
Lục Nhất Hoài quay đầu nhìn anh ta, cau mày không hiểu.
“Cậu giận dữ gì thế?” Diêu Phong “Bắt đầu từ buổi chiều đã bày ra vẻ mặt chết trôi, cãi nhau với học muội Chu hả?”
Mấy người bên cạnh trò chuyện với khí thế ngất trời, không ai chú ý.
Lục Nhất Hoài nhìn vẻ mặt không hiểu của anh ta, buồn bực lại cảm thấy buồn cười “Con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi tức giận?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận