Chương 200

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 200

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

199 Nũng nịu với Lục Nhất Hoài 2
Vừa dứt lời đã thấy Diêu Phong hếch cằm về phía anh ta, ra hiệu anh ta nhìn về phía sau.
Người đàn ông cau mày, nghiêng đầu sang chỗ khác.
Ánh đèn neon ở Đế Đô phản chiếu lên cửa thủy tinh, nhìn không sót trong phòng, trên ghế sofa, mấy người hoặc là vẻ mặt vui cười, hoặc là vẻ mặt buông lỏng.
Chỉ có anh ta, cằm căng cứng như dây cung, ánh mắt không chút độ ấm, lạnh lẽo như băng sương.
“Từ sau khi cậu đến phòng nghỉ tìm Giang Đình thì chính là bộ dáng như ai nợ tiền cậu vậy, khiến cho ông đây coi là nợ cậu mấy trăm vạn.” Diêu Phong còn đang nghi ngờ.
“Không phải cậu và học muội Chu thật sự cãi nhau đấy chứ?”
Trầm mặc.
Bên cạnh là tiếng thảo luận du dương, chỉ có chỗ của Lục Nhất Hoài gần như là tĩnh mịch, trầm mặc.
Giống như một loại cấm chế nào đó thình lình xuất hiện trong đầu anh ta, gõ vang hồi chuông cảnh báo, chỉ có một vài tia sáng tràn ra từ khe hở đã khiến anh ta tránh xa.
“Con mẹ nó, cậu nhàn rỗi không có việc gì làm phải không?”
Người đàn ông yên tĩnh trong chốc lát, vẻ mặt thoáng khôi phục bộ dáng bất cần đời như trước.
Anh ta liếc nhìn Diêu Phong, cười nhạo một tiếng “Nhiều suy nghĩ như thế, khó trách tính đàn bà.”
Con mẹ nó Diêu Phong đang chuẩn bị chửi ầm lên, đã thấy người đàn ông đứng dậy nghe điện thoại, sau khi dập điếu thuốc thì dứt khoát ra bên ngoài phòng bao.

Lúc đến cửa lễ đường phía Đông của Yến Đại, những lời nói của Diêu Phong đã bị Lục Nhất Hoài lẳng lặng ném sang một bên, rất nhiều thứ hoang đường buồn cười đều bị anh ta cố tình làm lơ.
Theo bậc thang đi lên tầng hai, người đàn ông đang chuẩn bị gọi điện thoại cho Chu Thấm, lúc đi qua hành lang dài như vậy, thiếu chút nữa dẫm lên người.
Hai cô gái ngồi cạnh đó, một người uống say, cuộn tròn mình lại, dáng vẻ say khướt, một cô gái khác hết lời khuyên nhủ.
Trong đó vừa khéo có một người, đúng là anh ta quen biết.
Ôm hệ thống sưởi, nói cái gì mà không buông tay, đôi mắt hồ ly mờ mịt, gương mặt trứng ngỗng sắp nở rộ thành hoa đào.
“Chi Nam, cậu đừng làm loạn nữa, để mình đưa cậu về ký túc xá.” Tần Lộ vội chết đi được, mạnh mẽ tách cô gái khỏi hệ thống sưởi kia, nhưng vừa mới tách được mấy ngón tay, cô gái lại vững vàng ôm chặt, thật đúng là làm cho cô ấy dở khóc dở cười.
Tần Lộ nào biết được người uống say sẽ biến thành bộ dạng này, cô ấy chỉ mới đi dạo sàn nhảy hai vòng, trở về đã thấy Lâm Chi Nam say khướt nằm trên quầy bar, bên cạnh có mấy chai rượu trống rỗng.
Đây là coi rượu như nước mà uống ư?

Bình luận (0)

Để lại bình luận