Chương 230

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 230

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

229 Lục Nhất Hoài tâm động 3
Giọt nước từng chút từng chút uốn lượn trên da thịt Lục Nhất Hoài, hướng xuống dưới, anh ta cũng chỉ tùy tiện lau, nằm ở trên ghế nghỉ bên cạnh.
Bật lửa tách một tiếng, khói thuốc từ trên kẽ ngón tay anh ta tỏa ra, nổi bật lên gương mặt nửa tỉnh nửa ngủ kia.
Người đàn ông nói lên lầu có việc cần xử lý, thật ra lại bơi lội hơn mười vòng, ý đồ phát tiết tinh lực trong loại vận động này, không rảnh rỗi suy nghĩ lung tung.
Lục Nhất Hoài nghĩ, con mẹ nó, có lẽ anh ta đúng là điên rồi.
Không nghĩ đến chính mình có bệnh nặng phải trị, người đàn ông không nhịn được mà cười nhạo, đường cong trên khóe miệng đều là hoang đường, sao có thể như vậy chứ?
Nhưng hoang mang trong đáy mắt càng lúc càng tăng, kiềm chế nhiều ngày tự mình an ủi, mạnh miệng nói buồn cười, nhưng chỉ mới gặp lại người kia một lần, băng đã nứt.
Anh ta gần như sắp không khống chế nổi, người đàn ông nhắm chặt hai mắt, lúc mở ra lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chân trời một vòng trăng tròn treo cao, bốn phía yên tĩnh.
… Vô cùng giống đêm đó.
Lục Nhất Hoài sững sờ trong chốc lát, ngơ ngác nhìn lấy, mãi cho đến khi lòng bàn tay anh ta đột nhiên truyền đến cảm giác nóng rực nhói đau, Lục Nhất Hoài hít vào một hơi lạnh, chẳng biết từ bao giờ thuốc lá đã cháy hơn phân nửa, tàn thuốc rơi xuống.
“Cậu đấy, thì ra ở chỗ này?”
Ngoái nhìn, Diêu Phong mặc quần bơi lười biếng nói “Tôi biết ngay là cậu tìm cớ chuồn đi, sao thế? Sợ bị người ta vạch trần những chuyện năm xưa hả?”
Môi Lục Nhất Hoài giật giật, không có phản ứng.
Diêu Phong cũng không để ý, ngồi trên ghế đối diện với anh ta, cũng rút một điếu thuốc “Đúng rồi, cậu có cảm giác Giang Đình và em gái Lâm…”
Lời này làm cho ngón tay Lục Nhất Hoài hơi dừng lại.
“Cái tên Giang Đình này thật sự coi cô ấy như thế thân rồi hả? Không giống lắm…” Anh ta nói “Nhưng nếu nói yêu…”
Cũng không quá giống, ít nhất không có mạnh mẽ như Đường Nhã Nam năm đó.
Chỉ là nói thế thân, rõ ràng vượt ranh giới, nào có phóng túng như vậy? Chẳng lẽ bắt đầu để ý?
“Cậu không biết vừa rồi hai người đó còn ở trên bàn đánh bài…” Anh ta đang chuẩn bị oán trách hành vi của Giang Đình trên bàn đánh bài một trận, đã thấy người đàn ông dập tắt điếu thuốc, trực tiếp đứng dậy.
“Đi.”
Giống như cảm thấy không thể tiếp tục ở lại bể bơi nữa, Lục Nhất Hoài gọn gàng dứt khoát mặc áo khoác lên, bỏ tay vào túi đi ra ngoài.
“Đi đâu, tôi còn muốn bơi thi với cậu một vòng đấy.”
Sau lưng truyền đến tiếng gào to của Diêu Phong, anh ta trực tiếp vung tay lên, cửa đóng lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận