Chương 246

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 246

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

245 Uy hiếp, dùng cầu tuyết ném anh ta 3
Cô nhóc đẩy người kia vành mắt ướt đẫm, mím chặt môi, vo một quả cầu tuyết ném vào l ng ngực anh ta.
Xúc cảm lạnh lẽo giống như cách một lớp áo đi thẳng vào l ng ngực anh ta.
Tim Lục Nhất Hoài không khỏi kéo lên một cái.
Lại là mấy quả cầu tuyết ném đến, nhìn ra được thiếu nữ dùng toàn lực, nước tuyết dính lên bả vai người đàn ông.
“Đồ khốn, bệnh thần kinh,”
Lâm Chi Nam vừa ném vừa vắt hết óc để mắng anh ta, nước mắt đung đưa trong hốc mắt, nhìn thấy người ta không đánh trả càng nghĩ hết cách giày vò anh ta, báo thù uy hiếp vừa rồi.
Cô vò một quả cầu tuyết, trực tiếp ném đến đầu anh ta.
Bịch một tiếng, cầu tuyết ném lên đầu anh ta, tuyết rơi xuống, dọc theo lông mi trượt xuống mũi, càng nhiều là dính lên trán và tóc anh ta, nhìn rất chật vật.
Lông mi dài như cánh bướm của anh ta chậm rãi mở ra, ánh sáng chiếu vào đôi mắt đen kịt đó, giống như thâm trầm lại giống như mặt hồ.
Trong lúc nhất thời, người nào cũng không nói chuyện.
Lúc nhìn thấy anh ta đi lên, Lâm Chi Nam cho rằng anh ta muốn đánh mình, cô phòng bị trốn phía sau một chút, tay lại vững vàng được níu lấy.
Bàn tay nóng rực của người đàn ông nhẹ nhàng bao trùm lên tay cô, lạnh giá được ấm áp bao lấy, từng chút từng chút một, giống như muốn xuyên qua cánh tay tiến vào nội tâm của cô.
Ở góc độ này, Lâm Chi Nam có thể nhìn thấy đôi môi mỏng cùng hầu kết gợi cảm của anh ta.
Hai chữ xin lỗi rất khó để nói, từ trước đến giờ Lục công tử kiệt ngạo khó thuần, chỉ có người khác nói xin lỗi anh ta.
Thế là đầu lưỡi đảo nhiều vòng cũng không cách nào nói ra được, vì thế đành phải phủi nhẹ tuyết trên tay cô để diễn tả mình áy náy.
… Xin lỗi vì đã làm em khóc và luống cuống.
Lúc cảm giác nóng rực truyền đến tay cô, Lâm Chi Nam ngẩng đầu lên.
Ánh nắng mùa đông chậm rãi chiếu lên cơ thể hai người, sinh ra chút ấm áp.
Hai người mặt đối mặt, mà ánh mắt sáng ngời của anh ta lại khóa chặt trên mặt cô, giây phút này, Lâm Chi Nam phát giác được nhiệt độ nóng rực trong mắt anh ta.
Cô giật mình, đẩy Lục Nhất Hoài ra, xoay người chạy.
Mãi cho đến khi chạy ra khỏi cánh rừng kia, bước chân cô vẫn lộn xộn, một suy nghĩ chưa từng có tràn ngập trong đầu cô.
Một suy nghĩ khó mà tin được.
Trong lúc đang do dự, trong tầm mắt xuất hiện một bóng trắng, cô vô thức nhìn sang.
… Chu Thấm đang đứng cách đó vài mét trên sườn núi nhỏ.
Hai chiếc xe việt dã đỗ ở cách cô ta không xa, gương mặt Trịnh Lam như ẩn như hiện trong cửa kính xe hạ một nửa, giống như đang gọi điện thoại cho ai đó.
Chu Thấm đứng ngược sáng, bóng hình xinh đẹp như tuyết, Lâm Chi Nam không nhìn thấy rõ sắc mặt của cô ta, chỉ phát giác ra một tia trầm mặc quỷ dị.
Vừa rồi những cảnh tượng kia, không biết cô ta có nhìn thấy hay không.
Lâm Chi Nam buông tầm mắt xuống, đi thẳng lên phía trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận