Chương 272

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 272

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

271 Hiện tại sẽ làm em 3
Ha ha…
Khóe miệng anh ta nở nụ cười châm chọc, tâm trạng vui vẻ buổi sáng không còn sót lại chút gì.
Giống như nhớ đến chuyện gì, đầu lưỡi Lục Nhất Hoài chống đỡ khóe môi, quay người sải bước rời đi.

Lâm Chi Nam ngủ ở trong phòng đến 10 giờ mới dậy, tối hôm qua Giang Đình không quay về, gần như rạng sáng hai giờ cô mới về đến phòng, vẫn thấy phòng ngủ trống rỗng.
Có lẽ do gần đây xuất hiện quá nhiều ý muốn, hoặc do Lục Nhất Hoài quấy rầy, tâm trạng bất an của cô cũng vơi đi, vừa dính vào giường đã ngủ thiếp đi.
Lúc cô thức dậy, Giang Đình vẫn không có ở đây, khả năng lớn chính là tối qua đã thuê một căn phòng khác.
Hành động như vậy không khác gì dấu hiệu mất đi hứng thú, Lâm Chi Nam vẫn trăm mối không cách giải thích.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng đã đầy trời, ánh tuyết lấp lánh, nhà ăn ở khu nghỉ dưỡng của khách sạn khá ngon, cô thay quần áo khác ra khỏi cửa phòng.
Bốn giờ chiều sẽ bay về, qua lần này hẳn là sẽ không còn cơ hội đến Tây Xương nữa, hối hận thì thật đáng tiếc.
Trong hành lang là ánh đèn nhạt, phong cách kiến trúc Châu Âu xen lẫn mấy phần cổ, vừa qua lối rẽ, Lâm Chi Nam đã đu.ng vào một gương mặt mà mình không muốn gặp nhất.
Dáng người anh ta thẳng tắp đứng bên cạnh, giương mắt nhìn cô.
Lục Nhất Hoài “Đi đâu thế?”
Liên quan gì đến anh.
Lâm Chi Nam lạnh lùng nhìn qua anh ta, không để ý đến, thẳng tắp đi qua.
Nhưng mà mới đi được một bước đã bị ngăn cản về, thậm chí Lục Nhất Hoài còn không dùng lực, một bàn tay quét ngang, giống như tường đồng vách sắt cản ở trước mặt cô, cánh tay đu.ng vào, Lâm Chi Nam còn lảo đảo hai bước.
“Lục Nhất Hoài, mới sáng sớm anh đã nổi điên gì thế?” Lâm Chi Nam tức giận trừng anh ta.
Lục Nhất Hoài sờ mũi, cũng đang suy nghĩ tìm lý do gì, cũng không thể để cô nhìn thấy cảnh tượng dưới lầu.
“Có đói bụng không?” Anh ta dùng ánh mắt ra hiệu “Hay là anh dẫn em đến nhà bếp?”
Lâm Chi Nam “Không đi.”
Anh ta nhìn chằm chằm cô “Anh còn chưa ăn, có chút đói.”
Lâm Chi Nam bốc hỏa “Anh ăn hay không liên quan đến tôi cái rắm?” Cô nghiêm trọng hoài nghi người này đang tìm cớ, sáng sớm đã khiến người ta không thoải mái.
Lúc đang từ bên khác đi, bả vai lại bị kéo về, trực tiếp chống đỡ lên tường, gương mặt bất cần đời của người đàn ông áp đến.
“Không thể đối xử dịu dàng với anh một chút à?” Anh ta khẽ nhéo mặt cô.
“Đối với Giang Đình dịu dàng còn chưa tính, ngay cả với đám người Diêu Phong cũng ôn hòa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận