Chương 276

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 276

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

275 Có anh ở đây, không ai có thể ức hiếp em 1
“Lục Nhất Hoài, anh muốn làm gì?” Lâm Chi Nam mắng “Anh ăn no rồi nhàm chán đúng không?”
Sau khi ăn sáng xong, bị người đàn ông ép buộc khiêng đến phòng vận động, Lâm Chi Nam nổi giận, mặt đỏ lên, rất có dáng vẻ cá chết lưới rách.
Những người khác ái mộ không nói đến việc làm hết tất cả, nhưng ít ra cũng không gây thêm phiền.
Nhưng anh ta thì hay rồi, cho đến tận trưa vẫn giống như một tên lưu manh bá đạo, ấn cô đến nhà ăn, ăn sáng xong thì thôi, còn hạn chế tự do của cô, đưa cô đến nơi quỷ quái này.
Đây gọi là thích của anh ta sao? Chẳng trách 27 năm vẫn là một kẻ độc thân.
Nhìn dáng vẻ giận dữ bốc lên ba mét của cô, gương mặt nổi lên ửng đỏ giống như đóa hoa đào.
Lục Nhất Hoài nhìn chằm chằm cô một lúc, chậm rãi cười một tiếng, bàn tay kéo khóa áo jacket.
Để lộ ra nửa người trên, cơ ngực rắn chắc, vừa thở sẽ lan tràn ra hormone nam tính.
“Anh muốn làm gì?” Mặt Lâm Chi Nam đỏ như bị thiêu đốt, bước chân vô thức lui lại.
Lục Nhất Hoài không nói lời nào, chỉ nhìn cô, nụ cười anh ta mang theo vẻ hoàn khố sâu hơn ngày thường, người cũng từng bước hướng chỗ cô.
Đảo mắt cái đã lấn người lên, một tay chống đỡ cô lên vách tường, bóng người cao lớn trực tiếp bao phủ cô ở góc hẻo lánh.
Đồng tử Lâm Chi Nam co rụt lại, đi lên là ánh mắt giống như phát sáng của anh ta, trước người gần như dính lên cơ thể cường tráng của anh ta.
Cô đang muốn nổi giận, trong tay đã bị nhét thứ gì.
Lục Nhất Hoài “Thay đồ đi.”
Trên tay là một bộ thể thao màu trắng, cô nhíu mày không hiểu.
“Anh sẽ dạy em một số động tác thuật phòng thân cơ bản, lần sau gặp phải người khác ức hiếp, ít nhất cũng không đến mức bó tay chịu trói.”
Nhìn dáng vẻ cô sững sờ giật mình, Lục Nhất Hoài tỉnh táo lại, thấp giọng cười “Sao thế, nhìn vẻ mặt thất vọng cộng thêm dáng vẻ luyến tiếc của em, cho rằng anh dự định làm gì hả?”
Trong lời nói của anh ta mang theo ý cười, Lâm Chi Nam hiểu mình lại bị trêu đùa, nhất thời xị mặt xuống.
Lục Nhất Hoài thúc giục “Nhanh thay đồ đi.”
Cô vẫn đứng yên, lạnh nhạt nhìn anh ta.
Tên đàn ông chó má này sau khi bày tỏ thích cô ở hồ bơi, cô một chút cũng không thấy, ngược lại nhiều lần bị trêu đùa, thật đúng là vô cùng đáng giận.
Đây gọi là thích ư? Cô không nhịn được mà suy nghĩ.
Trong lúc giằng co, hai người nhìn nhau mấy giây.
Lục Nhất Hoài đột nhiên lưu manh cười một tiếng “Đây là muốn anh giúp em thay đồ?”
“Được thôi, vậy thì anh đành cố mà làm vậy.” Nói xong muốn đi lên ôm chầm bờ vai của cô.
“Lục Nhất Hoài ” Lâm Chi Nam trách mắng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận