Chương 285

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 285

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

284 Cậu có nhìn thấy Đường Nhã Nam không 1
Dọc theo cửa xoay đi ra khỏi khách sạn, xe đã đỗ ở đó, giữa trời tuyết rơi, bức tượng điêu khắc sư tử ở hai bên vẫn là dáng vẻ ban đầu.
Sớm có tài xế nhận hành lý, Giang Đình đang định lên xe thì phía sau lưng lại truyền đến một giọng nữ nhỏ nhẹ “Giang Đình.”
Anh ta quay đầu, Đường Nhã Nam vẫn là dáng vẻ lúc mới đến, áo khoác lông dê mặc lên người, đeo khẩu trang, ánh mắt vẫn đỏ, nhìn rất đáng thương.
Giang Đình lại thờ ơ.
“Em đã đặt vé máy bay lúc 11 giờ, anh có thể chờ em một đoạn đường sao?” Cô ta nói “Lúc này bắt xe không tiện, sân bay lại cách khách sạn khá xa.”
Giang Đình nhìn thấu tâm tư của cô ta “Em đến như nào thì về như thế.”
“Đã không tiện bắt xe, cần gì phải đặt chuyến sớm như thế.”
Anh ta thật sự đã không còn là cậu thanh niên nhanh nhẹn như trong trí nhớ của cô ta nữa, nghĩ đến người đàn ông này đã từng vì cô ta bị tai nạn xe cộ ở ven đường mà chạy tới chạy lui sắp xếp, không oán không hối.
Đường Nhã Nam gần như lã chã rơi lệ, yên lặng đem máu và nước mắt nuốt xuống.
“Vốn dĩ em đến nơi này để tìm anh, hiện tại đã gặp cũng không còn lý do ở lại chỗ này.”
Cô ta cũng không nói dối, mặc dù mắt đỏ, nhưng vẫn khẽ cười nói “Dù sao này không thể ở bên nhau, quen biết chín năm, luôn có thể làm bạn đúng không?”
“Em chỉ nhờ anh chở em một đoạn đường, anh cũng không sẵn lòng sao?”
Cô ta vẫn là dáng vẻ như trước kia, Giang Đình ngước mắt nhìn cô ta.
Mọi thứ lấy lui làm tiến, không đạt được mục đích quyết không bỏ qua, thật sự vô vọng thì đem chính bản thân mình đặt ở vị trí người thế yếu.
Cong cong vẹo vẹo chẳng qua là vì kết quả cuối cùng kia.
Anh ta đã từng vì loại tính cách này mà có bao nhiêu ưa thích, dung túng, bây giờ lại có bấy nhiêu vô cảm.
Chỉ là không cần thiết cùng người ta vì chuyện này mà dây dưa, Giang Đình đưa tay làm tư thế, ý kia chính là…
Xin cứ tự nhiên.
Đường Nhã Nam nín khóc mỉm cười, đi vào ghế sau xe dịch người ngồi trong, nhường một chỗ cho người đàn ông, ai ngờ anh ta trực tiếp ngồi ghế phụ, cửa xe đóng lại.
Ngực cô ta dâng lên lạnh lẽo…
“Giang Đình, anh ấy về rồi hả?” Lâm Chi Nam vừa nghe thấy tin tức này thì sững sờ, không nhịn được mà hướng Diêu Phong xác nhận lại “Anh ấy thật sự về Đế Đô rồi ư?”
Tình huống gì thế này?
Dáng vẻ sững sờ của cô ở trong mắt Diêu Phong chính là bi thương, ánh đèn mờ nhạt dọc theo hành lang trải dài, chống chất lên hoa văn thạch cao trên vách tường, gương mặt thiếu nữ thấp thoáng có chút tái nhợt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận