Chương 299

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 299

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

298 H, kích thích Lục Nhất Hoài 2
Nói chuyện với ân sư một lúc lâu, lúc từ nhà Chu Thấm đi ra đã là gần 10 giờ, Lục Nhất Hoài suy nghĩ một lát, quyết định đi đến nhà Giang Đình một chuyện.
Nói gì thì nói, chút ân oán giữa anh em tốt trước mặt đúng sai rõ ràng chỉ là chín trâu mất một sợi lông.
Huống chi một đường vì vạn khoa hộ giá, cùng tiến cùng lùi, phó bí thư trưởng Cao Hồng và cha anh ta đúng là kẻ thù, mấy chục năm tranh đấu gay gắt, có lẽ có thể nhân cơ hội này kéo đứt tài chính của Cao Hồng, Lục Nhất Hoài anh ta không ngại thêm một mồi lửa.
Đến trước biệt thự, anh ta gọi cho Giang Đình mấy cuộc điện thoại, nhưng không ai nghe máy, nghĩ đến lúc này chắc hẳn Lâm Chi Nam ở trường học, anh ta giống như ngày thường đi thẳng vào, nhập mật mã vào cửa, phòng khách đèn đuốc sáng trưng, đoán là người ở trong phòng sách, Lục Nhất Hoài nhanh chân đi lên cầu thang, tiếng bước chân cũng rất nhẹ.
Lúc này Lục Nhất Hoài cau mày, trong lòng không suy nghĩ chuyện gì khác, cộng thêm mùi tanh bị hương thơm của đồ ăn che giấu, cho nên anh ta không nghĩ đến phương diện kia… mãi cho đến khi lên đến hành lang tầng hai, lại nghe thấy tiếng khóc đè nén.
Giọng điệu quen thuộc từ cửa phòng ngủ hơi hé ra tràn đến, giống như thừa nhận tra tấn, lại giống như vui thích không thôi.
Một khắc này, giống như có con dao đâm thẳng vào tim Lục Nhất Hoài, anh ta cho rằng nghe qua một lần, thấy qua một lần, lại thấy nữa sẽ rất bình tĩnh.
Nhưng không phải, giọng nói kia ở trong đầu anh ta nói không phải.
Giống như có cảm xúc cực đoan dốc vào trong lòng anh ta, hầu kết anh ta lăn lộn, gần như nói không thành lời.
Bên cạnh cánh cửa phòng ngủ có một miếng vải cỡ bàn tay màu hồng, là quần lót của cô.
Lục Nhất Hoài ngồi xổm người xuống nhặt lên, toàn bộ cánh tay căng cứng, âm thanh trong phòng ngủ còn kích thích anh ta.
“Giang Đình, đừng như thế, quá nhanh…”
Tiếng cầu xin tha thứ kiều mị đứt quãng, càng giống như muốn câu người ta liều lĩnh giết chết cô. Cách một khe hở cửa, Lục Nhất Hoài nhìn thấy tình cảnh điên loan đảo phượng bên trong, trong phòng chỉ bật đèn bàn, mê ly mờ ảo, giống như đốt lên mùi thúc giục tình thơm ngát, làm cho má thiếu nữ hây hây, mồ hôi như châu rơi.
Không biết là do chăn quá thô ráp hay như nào, da thịt ửng hồng, hai đùi kẹp chặt bên hông người đàn ông không ngừng run rẩy.
Bàn chân nhỏ sớm đã không chịu nổ, ngón chân cuộn tròn cọ lên lưng, lên đùi Giang Đình.
“Chậm một chút…” Trong cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng kia là từng tiếng thở dốc mê người, cô vịn bả vai anh ta rơi lệ, thật sự không chịu được thì cắn một cái lên bả vai người đàn ông, khiến cho người đàn ông đang đè lên cô trắng trợn thảo phạt, ngay cả mông nhỏ cũng giống như lơ lửng không trung.
Mặt Lục Nhất Hoài căng cứng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận