Chương 300

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 300

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

299 H, kích thích Lục Nhất Hoài 3
Ngoài cửa có người.
Trong cơn tình triều, lúc mê mang, ánh mắt Lâm Chi Nam liếc xéo qua cạnh cửa, dừng ở trước một bóng đen, ủng chiến màu nâu như ẩn như hiện, chính là đôi đã từng dạy cô đá như thế nào.
Lâm Chi Nam gần như đoán ra đó là ai.
Lục Nhất Hoài.
Vừa gấp vừa xấu hổ, Lâm Chi Nam gần như muốn đào hố chui vào, cơ thể cô sớm cứng đờ, hoa huyệt đột nhiên siết chặt giữ lấy côn thịt đang muốn rút ra, giống như có hàng trăm cái miệng đang mút lấy anh ta, Giang Đình kêu lên một tiếng đau đớn, đúng là thiếu chút nữa đã bắn ra.
Cảm giác tê dại như muốn mạng từ chỗ bụng dưới lan ra, ngay cả hung khí cắm trong hoa huyệt cũng chậm rãi to hơn, chống đỡ trong cửa huyệt gần như nổ tung.
Anh ta ngậm lấy miệng thiếu nữ, đánh mấy cái vào mông, giống như là trừng phạt cô không nghe lời.
Lâm Chi Nam ê a khóc, mông Giang Đình lại dùng lực hướng thẳng về phía trước, phá vỡ tất cả trở ngại, đâm thẳng vào chỗ mẫn cảm nhất của cô, nhiều lần nhanh chuẩn, rất có khí thế hủy diệt trời đất.
Trong nhất thời, hơi thở trong phòng kiều diễm, tiếng bạch bạch bạch không ngừng vang lên.
“Động loạn cái gì?” Chờ cho cơn khoáı cảm trôi qua, Giang Đình mới dán bên môi cô khàn giọng nói “Em khóc cái gì?”
Tối nay cô nhóc rất thích khóc, lòng bàn tay anh ta nhẹ nhàng chạm vào, một lát cũng không rời, không ngừng chọc vào rút ra.
Lâm Chi Nam muốn kêu lên, cô nghĩ làm sao nói cho Giang Đình biết, anh em tốt của anh ta đang ở bên ngoài nghe góc tường.
Khó nói lên lời xấu hổ khiến cho toàn thân cô căng cứng chặt chẽ, khiến cho ánh mắt người đàn ông càng thêm u ám, phần hông tiếng công mãnh liệt như sấm, âm thanh giống như đóng cọc vang lên.
“Giang Đình, đừng mà.” Cảm giác xấu hổ khiến Lâm Chi Nam hét lên, lúc đang định từ chối thì….
Một suy nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu Lâm Chi Nam, con đường mờ mịt trước mắt giống như sáng sủa trong nháy mắt, tình triều dần dần lui đi.
Không còn cơ hội nào tốt hơn bây giờ, chính là hiện tại, cô nghe thấy giọng nói của mình càng thêm kiều mị hơn, giống như là một cô nhóc bị tủi thân không ai thương.
“Giang Đình, Giang Đình…” Từng tiếng gọi quả thật khiến Giang Đình dừng lại động tác, tựa vào chán cô thở dốc.
“Sao thế?”
Ánh mắt cô nhóc sớm rưng rưng, giống như sắp rơi xuống, Giang Đình chưa từng thấy qua ai thích khóc hơn cô, bình thường cũng khóc, trên giường cũng khóc, không sao lau hết được.
“Sau này anh có thể đừng bỏ lại em không?” Cô thút thít “Nếu như tâm trạng không tốt muốn phát cáu thì cứ nói, khi nào anh hết giận, có thể nói cho em biết không?”
Cô vẫn nước mắt lưng tròng nhìn anh ta, Giang Đình lẳng lặng nhìn, tim như bị siết chặt, lại như bị nước mắt của cô làm cho nóng bừng, vừa chua lại vừa chát.
“Buổi trưa lúc Diêu Phong nói anh đi, em sắp bị hù chết.”
Giống như bị da thịt va chạm thân mật làm cho không khống chế nổi, sau cùng cô nhóc vùi vào cổ anh ta nghẹn ngào “Vì sao anh không đến tìm em, em rất sợ anh không cần em nữa.”
Nước mắt làm ướt bả vai Giang Đình, da thịt trở nên nóng rát như tim anh ta vậy.
Bàn tay khẽ vuốt tóc cô, Giang Đình càng trở nên yên tĩnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận