Chương 302

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 302

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

301 Hơi H, Lục Nhất Hoài hắc hóa 2
Kết quả trái lại Lục Nhất Hoài anh ta lại tác thành cho tình yêu vĩ lớn của bọn họ.
Tóc mái che đi mắt người đàn ông, tròng mắt đen của anh ta lóe lên sắc bén lại lạnh lùng, rõ ràng khóe miệng anh ta muốn giật nhẹ, kết quả lại thành độ cong trào phúng.
Trong nháy mắt đó, trong tim giống như thủng một lỗ lớn, máu me đầm đìa, đau đớn khó mà nói thành lời lan tràn ra, Lục Nhất Hoài nhắm mắt lại, quay người nhanh chân rời đi.
Hơn 7 rưỡi, thời tiết rất tốt, nắng nhẹ trải rộng trên đường, chẳng qua không khí thổi qua vẫn rất lạnh.
“Em đi đây.” Trong xe, Lâm Chi Nam vẫy tay nói tạm biệt với Giang Đình, đây là lần đầu tiên người đàn ông này đưa cô đến Yến Đại, bởi vì xe quá mức dễ nhận ra, cho nên Giang Đình đỗ ở ven đường cách cổng trường học một đoạn.
Cô đang chuẩn bị mở cửa xe, cánh tay đã bị kéo nhẹ về, gương mặt anh tuấn của người đàn ông đập vào trước mắt.
Giang Đình nhếch miệng, khẽ cười một tiếng “Đưa em đến trường học, chẳng lẽ không có thù lao gì hả?”
Nói xong còn hơi nghiêng mặt qua, ý tứ kia không cần nói cũng biết.
Ôi chao, người này làm gì thế?
Phía trước còn có người đấy.
Lâm Chi Nam hung dữ trừng anh ta, chẳng qua tròng mắt đen của người đàn ông không chút lùi bước.
Cô cũng chỉ có thể lại gần, còn chưa có đến gần mặt anh ta, trong lòng bàn tay lại bị bỏ vào thứ gì đó.
Cô cúi đầu nhìn, là một viên kẹo sữa đáng yêu.
Giang Đình “Đi thôi.”
Biết mình lại bị trêu đùa, Lâm Chi Nam trợn mắt với anh ta, người đàn ông lẳng lặng cười một tiếng, cô nhóc bên trong mở cửa xuống xe, đi được một đoạn còn vẫy tay, nét mặt vui vẻ.
Bầu trời trong trẻo, trên con đường, thiếu nữ mặc áo lông trắng, dạt dào thanh xuân, đôi mắt hồ ly biết nói chuyện kia, cách xa cũng rất sáng ngời.
Không chỉ người đàn ông ngồi trên xe Porsche đang nhìn mà hai đôi mắt trên xe BMW ở đối diện cũng đang chú ý đến Lâm Chi Nam.
Thậm chí cửa sổ xe còn bị người phụ nữ hạ xuống, từng cơn gió lạnh thổi vào, lại không ngăn được chua xót và phức tạp trong mắt cô ta.
Trong lúc hoảng hốt, Đường Nhã Nam giống như thấy được chính mình của nhiều năm trước.
Chỉ là khi đó, cô ta và Giang Đình khoác tay nhau dựa sát, đi vào trường học.
Trịnh Lam nhìn phản ứng của cô ta, vừa xem đã hiểu ngay “Có phải rất giống lúc cậu học lớn học?”
Bây giờ cô ta trải qua rèn giũa của thời gian, bớt đi vẻ ngây ngô, hóa thành mẫu đơn thành thục, nhưng Lâm Chi Nam và cô ta trong quá khứ có năm phần giống, nhất là đôi mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận