Chương 303

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 303

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

302 Hơi H, Lục Nhất Hoài hắc hóa 3
“Mình không biết vì sao cậu lại chán nản ủ rũ, Giang Đình đã dựa theo khuôn mẫu của cậu trước kia làm bạn gái, nói rõ anh ta còn chưa dứt tình với cậu.”
Đường Nhã Nam không nói chuyện, cô ta vẫn còn đang nhìn chăm chú vào bóng dáng kia, Trịnh Lam cười mắng “Có hiểu lầm gì đó thì nhanh nói với anh ta đi, nếu không thật sự sẽ bị người ta cướp đi đấy.”
Vốn dĩ Trịnh Lam cho rằng, sau khi hai người kia trùng phùng nhất định sẽ hợp lại, cho nên vẫn luôn không nói chuyện về Lâm Chi Nam, ai có thể nghĩ tối qua con nhóc này bấm chuông cửa nhà cô ta, ở nhà cô ta say rượu một đêm.
Rơi nước mắt khiến cho người ta đau lòng, liên quan đến Giang Đình, một chữ cũng không nhắc đến, vừa hay lướt đến bài đăng của Lâm Chi Nam, cô ta bèn một mạch kể hết cho Đường Nhã Nam. Đường Nhã Nam không nói rõ cảm giác trong lòng mình là gì, cô ta hận mấy năm nay bên người Giang Đình xuất hiện những người phụ nữ khác, cho dù cô gái này cùng mình có mấy phần tương tự. Nhưng đây xem như là sợi dây thừng cứu mạng khi cô ta sa vào trong nước. Hôm qua Giang Đình lạnh lùng sắc bén khiến trái tim cô ta lạnh thấu, mặc dù cô ta cả đời kiên nhẫn, cũng không bù được một ngày thủng trăm nghìn lỗ.
Bây giờ phong hồi lộ chuyển, để cô ta thấy được hi vọng.
“A Lam, phần thắt lưng Giang Đình bị gãy xương làm sao lại khỏi?” Đường Nhã Nam bình ổn lại tâm trạng, quay đầu hỏi Trịnh Lam “Mình nhớ bác sĩ nói anh ấy rất có khả năng bị liệt cả đời.”
Bây giờ nghĩ đến, trái tim Đường Nhã Nam như muốn rỉ máu.
Khi đó cô ta nhát gan lùi bước, nhưng cô ta thật sự không muốn rời khỏi Giang Đình, chỉ muốn để bản thân ra ngoài tỉnh táo một chút.
“Hả, mình chưa từng nghe Giang Đình nói qua?” Trịnh Lam nghi hoặc.
“Khi đó anh ta về nước tiếp nhận tập đoàn Quang Nghiệp, dáng vẻ như không giống bị thương. Hay là cậu thử hỏi đám người Diêu Phong xem?”
Lời này khiến Đường Nhã Nam cau mày, hình như trước đó ở Đức có chuyện gì cô ta không rõ đã xảy ra.
Trong lúc đang nghĩ ngợi, chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên trong xe, Đường Nhã Nam nhìn thấy một dãy số nhấp nháy trên màn hình.
Cô ta cảm thấy quen thuộc, cho nên nghe máy.
Không biết đầu dây bên kia nói gì, Trịnh Lam nhìn cô ta gật đầu khẽ cười “Là anh à, đã lâu không gặp.”
Sau đó hàn huyên hai câu rồi cúp máy.
Trịnh Lam “Ai thế? Cậu vừa về nước, sao người ta lại biết số điện thoại của cậu?”
“Lục Nhất Hoài.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận