Chương 316

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 316

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

315 Hai ngày nay có nghĩ đến anh không 3
Không phải cô ta thích Ôn Thời Khải sao? Khi anh ta yêu người mà từ trước đến giờ cô ta chưa từng coi là tình địch.
Học tỷ Lạc, hi vọng chị vẫn có thể giống như ngày hôm nay, ung dung cười.
Lâm Chi Nam hít một hơi thật sâu, nhưng vẫn không cảm thấy thoải mái.
Giống như sớm hiểu rõ lấy bạo chế bạo không phải là biện pháp tốt, bạn tuyệt đối sẽ không từ bên trong trả thù cảm nhận được khoáı cảm, cô cũng giống như thế.
Nếu như có thể, cô hi vọng gặp được nhiều cô gái đơn giản như Hàn Tinh, như vậy cuộc sống sẽ vô cùng đơn giản.
Lâm Chi Nam nhắm mắt lại, bỏ đi những suy nghĩ trong đầu, bên này có tin tức tốt của Đường Nhã Nam truyền đến, cô có gì mà phải oán niệm.
Nhìn xuống đồng hồ đã gần 8 giờ, Lâm Chi Nam đi đến chỗ quầy bar, định trở về xem mấy cô gái chơi đến điên cuồng kia, tránh cho bị người ta chấm mút.
Nhưng mà vừa mới bước chân đi, một lực đạo mạnh mẽ ôm lấy eo cô kéo về.
Cô khiếp sợ kêu lên một tiếng, người đã bị chống đỡ lên vách tường.
Cánh tay rắn chắc của người đàn ông tấn công dũng mãnh, bắp đùi thon dài của anh ta chống đỡ cô, sau đó nhanh chóng tách hai chân cô kề sát.
Lâm Chi Nam trừng to mắt ngồi ở eo anh ta, cảm nhận nơi đó căng cứng nóng rực.
Tiếp theo trong một cái chớp mắt, mặt người đàn ông đã dán lên cổ cô, hung hăng ngửi, trong không gian hẹp dài chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của anh ta.
Nhạc trong quán bar đã đổi sang phong cách khác, nhẹ nhàng triền miên, trong góc tối càng lộ vẻ mập mờ.
Sau khi ngửi thấy hương bạc hà quen thuộc, Lâm Chi Nam từ trong hoảng sợ bình tĩnh lại, bàn tay anh ta còn đang vuốt ve bên hông cô, xúc cảm thô ráp lại nóng hổi.
Cô cứng người một lát, hỏi dò “Lục Nhất Hoài?”
Lục Nhất Hoài buồn bực ừ một tiếng.
“Anh tránh ra ”
Trong nháy mắt Lâm Chi Nam cảm thấy an tâm nhưng não bộ lại sinh ra tức giận, lấy tay đẩy anh ta.
Lục Nhất Hoài lại không buông, chân càng thêm dùng sức ép sát cô, từ chỗ cổ cô ngẩng đầu lên.
Trong gang tấc, đôi mắt đen của người đàn ông hùng hổ dọa người mang theo du͙c vọng, giống như bắt được con mồi mà mình đã nhớ thương từ lâu.
Mang theo dã tâm nhất định phải có.
Lâm Chi Nam nhìn anh ta mấy giây vội vàng rời đi, lại bị bàn tay to của anh ta ép quay đầu về.
Tựa vào trán cô, hô hấp của Lục Nhất Hoài đã trở nên chọc người, khàn giọng hỏi “Hai hôm nay có nghĩ đến anh không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận