Chương 318

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 318

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

317 Lục Nhất Hoài cưỡng hôn 2
Cô biết rõ mục đích của mình chính là ép điên anh ta, nhưng khi thật sự đến ngày này lại cảm thấy lông tơ toàn thân dựng lên.
Chỉ là cô vẫn phải diễn tiếp vở kịch này.
“Hơn nữa tối hôm ở Thời Đại Hoàng Cung, chẳng lẽ anh còn không rõ đó chỉ là một loại thủ đoạn trả thù ư?”
Sắc mặt Lục Nhất Hoài đã hoàn toàn âm trầm, Lâm Chi Nam vẫn đang kích thích anh ta “Từ đầu đến cuối người tôi thích là Giang Đình ”
Vừa mới nói xong, yên tĩnh mấy giây.
“Thật sao?”
Nhẹ nhàng hỏi thăm một câu, người đàn ông thật sự tức giận.
Nơi xa có tiếng nhạc truyền đến, phía sau có bồi bàn dọc theo hành lang đi lấy rượu, nhìn thấy nam nữ thân mật dính lấy nhau, lớn khái là đối tượng không kìm nén được du͙c vọng, bước chân của bồi bàn càng nhanh hơn.
“Thích cậu ấy?” Lục Nhất Hoài chậm rãi mở miệng “Thích cậu ấy cho nên đùa nghịch tâm kế đi đến bên cạnh cậu ấy? Cái thích này của em đúng là độc đáo. Có muốn hiện tại đi nói rõ với Giang Đình một chút?”
Thiếu nữ đã lạnh run, mím môi không nói gì, Lục Nhất Hoài nương theo ánh sáng nhạt, cúi đầu dò xét cô.
Nhìn cô bị chính mình “vả mặt” cho đỏ như máu, ngay cả lông tơ một bên gò mà cũng dựng thẳng lên, càng không cần nhắc đến phần gáy nổi lên từng tầng đỏ ửng.
Giây phút này đáy lòng trống rỗng của người đàn ông không khỏi nổi lên một cảm giác thỏa mãn.
Giống như lục phủ ngũ tạng bị xáo trộn từ sau tối hôm đó, cuối cùng cũng về lại vị trí cũ, hô hấp thông thuận, dù phía sau là vô biên vô tận hoang vu.
Anh ta từng vì câu nói quyết tuyệt kia của cô mà điên cuồng muốn xé rách thứ gì đó.
Nhưng vô dụng, sân bắn mưa bom bão đạn, lau mồ hôi đổ như nước.
Anh ta vẫn phát điên muốn gặp cô.
Cô đột nhiên xông vào cuộc sống của anh ta, quấy nội tâm yên bình của anh ta đến nghiêng trời lệch đất, dựa vào cái gì mà sau cùng lại phủi mông rời đi?
“Giang Đình là một người rất coi trọng nguyên tắc, nếu như cậu ấy biết trong chuyện kia em lừa cậu ấy như vậy.” Khóe môi anh ta giật giật “Em đoán xem, cậu ấy có còn cần em nữa không?”
Người đàn ông nói xong, mặt cũng dán sát vào cô.
Lâm Chi Nam không còn chỗ nào để lùi lại, cảm giác hô hấp nóng rực của anh ta phả lên mặt mình, trong màn đêm, ánh sáng cùng bóng đêm giao nhau, phác họa lên gương mặt người đàn ông, nhìn rất sắc bén.
“Anh không nghĩ ra lý do gì cần phải giúp em giữ bí mật.”
Ánh mắt Lục Nhất Hoài lướt qua gương mặt đỏ ửng của cô, cố ý uy hiếp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận