Chương 334

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 334

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

333 Ôn sư huynh, đó là của tôi 4
Lâm Chi Nam đọc qua cũng không quá để ý, trái lại là Tần Lộ nhắn tin trong nhóm chat, ồn ào hỏi xem có tiên nữ nào về ký túc xá giờ này không?
Bị bệnh, cộng thêm cả đêm học thuộc lòng, quả thực ngay cả sức lực rời giường cô ấy cũng không có, liên tiếp gửi mấy icon đáng thương, rõ ràng là nũng nịu tìm người giúp cô ấy mang thức ăn về chứ sao.
Lâm Chi Nam nghĩ ngợi một lát, sau đó thu dọn đồ về ký túc xá.
Chỗ nào cũng có thể tự học, cô nhóc này và Hàn Tinh gần như giống nhau, rất thân với cô, bình thường cũng giúp đỡ cô không ít, đạo lý có qua có lại này, cô vẫn hiểu.
Lúc đi ngang qua chỗ mượn sách, Lâm Chi Nam vào trong mượn mấy quyển sách liên quan đến tâm lý học.
Mặc dù con người của Ôn Thời Khải này rất khó nắm lấy, khó lường, khó hiểu, nhưng nhất định có thể từ những phân tích của chuyên gia tâm lý tìm ra một số điểm đột phá.
Sau khi ôm mấy quyển sách ra khỏi thư viện, dọc theo hành lang đi xuống, đám người đột nhiên trở nên chen chúc, mấy sinh viên ăn xong cơm trưa đều vội vã quay lại.
Lâm Chi Nam đi xuống rất vất vả, cố gắng lắm mới đi đến gần chỗ mép lan can.
Vừa đi xuống mấy bước, không biết là cùi chỏ của ai đu.ng vào cô, cơ thể cô nghiêng một cái, sách trên tay dọc theo khe hở cầu thang lầu rơi xuống tự do.
Cô giật mình, vội vàng ghé vào lan can nhìn xuống, sách vừa khéo rơi xuống thang lầu tầng một.
Một chiếc giày màu đen dừng trước nó, chữ trên giày như ẩn như hiện.
Không kịp suy nghĩ quá nhiều nữa, Lâm Chi Nam đã dọc theo cầu thang nhanh chân đi xuống.
Lúc sắp đến tầng một, cô nhìn thấy một người ngoài dự đoán.
Cách gần 10 bước bậc thang, người tới người đi, người đàn ông đứng vững chỗ quang ảnh giao nhau, ánh sáng dọc theo hành lang lớn sảnh dừng ở trên người anh ta, áo khoác màu nâu lộ ra thân thể thẳng tắp.
… Ôn Thời Khải.
Không biết từ bao giờ sách đã bị anh ta cúi người nhặt lên, bàn tay to cầm lên gáy sách, mơ hồ nhìn được khớp xương thon dài cùng móng tay mượt mà sạch sẽ.
Ánh mắt lười biếng của anh ta dừng ở trên bìa sách một lúc, sau đó mí mắt nhếch lên, chậm rãi đối diện với ánh mắt cô.
Hô hấp của Lâm Chi Nam cứng lại.
Đôi mắt màu nâu nhạt của người đàn ông bởi vì khuất bóng mà sâu hơn không ít, rõ ràng là đôi mắt hoa đào nhu tình như nước, lại giống như lão hồ ly không cười mang đến cho người ta cảm thấy áp bách.

Bình luận (0)

Để lại bình luận