Chương 346

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 346

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

345 Lục Nhất Hoài đưa cô đi 1
Thay đổi việc Giang Đình hiểu lầm mình không phải là chuyện ngày một ngày hai, nhưng để Lâm Chi Nam tuyệt vọng thì rất dễ dàng.
Quả nhiên sắc mặt thiếu nữ từng chút trắng bệch, không biết là nhớ đến điều gì, trong thoáng chốc, ánh mắt run rẩy dữ dội, giống như có nước mắt trào ra.
Đường Nhã Nam lại vẫn cảm thấy chưa đủ, vì thế ngón tay cô ta chạm lên màn hình điện thoại, một bức ảnh xuất hiện trong đôi mắt rưng rưng của cô gái.
“Không phải cô vừa mới hỏi tôi ảnh chụp sao? Này, chính là anh ấy.”
Đường Nhã Nam mỉm cười “Chẳng qua mấy năm này anh ấy thay đổi rất lớn, đoán chừng cho cô gặp được ngoài đời thực cũng không nhận ra.”
Gương mặt tái nhợt kia của Lâm Chi Nam như có như không hiện trên màn hình, trong bức ảnh, lông mày người đàn ông nhướng lên, cười rất khoa trương, không phải dáng vẻ lạnh lùng xa cách như bây giờ.
“Bức ảnh này chụp hôm anh ấy cầu hôn tôi, là do người khác chụp, tôi cảm thấy rất đẹp cho nên giữ trong album ảnh, còn có…”
Cô ta đang định nói tiếp thì đột nhiên một giọt nước mắt rơi trên màn hình…
Đường Nhã Nam ngước mắt, môi Lâm Chi Nam đã sớm run rẩy, vành mắt đỏ bừng.
Một giọt, hai giọt… Càng lúc càng nhiều.
“Chi Nam, cô sao thế?” Đường Nhã Nam giống như bị hù dọa “Sao lại khóc thành dáng vẻ này…”
Dáng vẻ của cô gái giống như lung lay sắp đổ, cô giống như muốn nói gì đó, nhưng vừa định mở miệng thì nước mắt đã chảy vào trong miệng, trong miệng đầy đắng chát.
Cả người đã sớm là dáng vẻ thất hồn lạc phách.
Cả gương mặt cô đều đang run rẩy, sau cùng vẫn không nhịn được hỏi “Học tỷ…”
“Hả?”
“Chúng ta… Chúng ta thật sự rất giống ư?”
Gương mặt cô xám như tro, giống như đang cố gắng túm lấy cọng rơm cứu mạng sau cùng.
Giống như một câu sau cùng quyết định sinh tử của cô.
Đường Nhã Nam có chút không đành lòng, nhưng sau cùng chỉ cong môi cười “Vừa rồi ở khán phòng bọn họ cũng đã nói rồi, chúng ta đứng chung một chỗ, cô giống như em gái thất lạc của tôi vậy.”
Lời này giải quyết dứt khoát, nghe được hô hấp của người kia như dừng lại, nước mắt lại một lần nữa tuôn ra, giống như không muốn để cho bản thân quá chật vật trước mặt người ta, miễn cưỡng để lại một câu trong người không thoải mái, chậm rãi quay người rời đi.
Đường Nhã Nam thấy bóng dáng cô lung lay sắp đổ, lúc đi đến bên cửa thì dừng lại, ánh sáng theo khe cửa bảo phủ lấy người cô, giống như hóa thành hư vô,
Lâm Chi Nam hơi nghiêng đầu, Đường Nhã Nam nhìn thấy vành mắt cô đỏ ửng.
“Thật ra… Mặc dù dáng dấp của em và học tỷ giống nhau, nhưng không may mắn như học tỷ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận