Chương 367

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 367

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

366 Giang Đình, chúng ta chia tay đi 2
“Thì ra anh ấy đã sớm đem lời hứa hẹn này cho người khác… Thì ra… Thì ra…”
Giống như không nói được nữa, môi run run, đồng thời vành mắt cũng từ từ ửng đỏ.
Hít sâu một hơi, Lâm Chi Nam lại một lần nữa ngẩng đầu lên nhìn anh ta, mạnh mẽ cười nói “Thậm chí trong khoảng thời gian 5 năm giận dỗi với người con gái mà mình yêu, anh ấy đã đi tìm một người có dáng dấp tương tự như chị ấy giữ lại bên người, nhưng nói cho cùng, giả chính là giả, anh ấy chưa từng làm những chuyện đó với thứ thay thế. Thậm chí ngay cả một câu thích cũng không nói với người thế thân kia, cô ta đã tự mình lún vào.”
Trong lời nói run rẩy của cô nhắc đến thế thân, trong lòng Giang Đình không khỏi nghẹn lại.
Nếu như mới vừa rồi còn giống như lọt vào trong sương mù, không hiểu vì sao cô nhóc này lại khác thường, lúc này anh ta đã hiểu rõ, chỉ là nửa đoạn sau của cô hoàn toàn không đâu vào đâu.
Giang Đình cau mày hỏi “Em từ đâu nghe được những thứ này?”
“Cô ta đến Yến Đại tìm em hả?”
Nhìn trong mắt cô đều là ánh lệ vỡ vụn, vẻ mặt người đàn ông cũng hòa hoãn không ít, đi lên nắm lấy bả vai cô, dịu dàng hỏi “Có phải em có hiểu lầm gì không?”
“Anh để em nói hết đã.”
Lần đầu tiên cô cắt ngang anh ta, đồng thời còn hất mạnh bàn tay của Giang Đình.
Bốp một tiếng, giọng điệu của cô trở nên sắc bén “Em cho rằng anh cứu em ở ven đường là vì thấy em đáng thương, là duyên phận mà em cầu còn không được, thì ra cũng bởi vì chị ấy.”
Giang Đình sững sờ.
“Em cho rằng ngày đó anh thật sự có việc rời đi, em cho rằng anh còn có lý do khác, nhưng thì ra anh chỉ là đưa chị ấy về Đế Đô, vứt bỏ em ở Tây Xương.”
Hai mắt nhìn chằm chằm vào Giang Đình đã là nước mắt rơi như mưa, bước chân của cô liên tục lùi về phía sau, giống như không quen biết anh ta “Giang Đình, anh có biết em sợ hãi thế nào không? Em và đám người kia căn bản không thân, em không biết làm sao để nói chuyện với bọn họ, em lo lắng anh ném em cho người khác.”
“Ngay cả một cuộc điện thoại chào hỏi cũng không có đã đi luôn, thậm chí em còn sợ hãi, liệu có phải anh không bao giờ muốn nhìn thấy em nữa?”
Cô khàn giọng lên án, từng câu từng chữ chui vào trong tim Giang Đình, ánh mắt anh ta thay đổi, vào lúc này dáng vẻ luôn luôn khắc chế của anh ta giống như núi băng vỡ ra khe hở.
Cô đã trốn ở một góc, co lại thành một đoàn, tiếng khóc và tiếng nghẹn ngào thương tâm muốn chết nói về tối ở khách sạn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận