Chương 368

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 368

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

367 Giang Đình, chúng ta chia tay đi 3
Cô nói đêm đó cô cũng không dám ngủ, không biết vì sao ở trong phòng sách của khách sạn anh ta lại đột nhiên hung dữ với cô, có phải cô đã làm sai chuyện gì, có phải cô có điểm gì khiến anh ta không thích.
“Thì ra là do người kia trở về.” Cô ảm đạm cười một tiếng, nước mắt không tiếng động rơi xuống mặt thảm “Anh không còn cần kẻ thế thân như em nữa.”
Đồng tử Giang Đình co rụt lại, chưa bao giờ biết mấy chữ này lại đả thương người đến thế.
Anh ta nhìn tư thế yếu ớt giống như trẻ con ở trong bụng mẹ của cô, từng câu từng chữ nói ra những việc anh ta đã làm, cho dù chưa làm cũng do anh ta gián tiếp gây ra.
Không biết vì sao, trong lòng anh ta dâng lên cảm giác đau đớn khó có thể miêu tả.
Sau tối hôm cùng Lục Nhất Hoài xảy ra tranh chấp, anh ta rơi vào giãy dụa và mê mang trước này chưa từng có, anh ta bàng hoàng, trốn tránh, thậm chí muốn tạm thời buông bỏ.
Vì thế khi cô nhóc ôm cổ anh ta làm nũng, suy nghĩ của anh ta như bị đóng băng không tìm thấy đường ra, lại đem tất cả lửa giận vô danh đổ lên người vô tội là cô.
Nhưng khi nói đến câu thứ hai, nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác luống cuống của cô, trong nháy mắt Giang Đình hối hận.
Không cách nào hình dung hối hận này, giống như từng cây kim châm đâm vào trong tim anh ta.
Giang Đình nghĩ, anh ta quả nhiên là một tên khốn.
Nhìn bóng dáng nho nhỏ trong góc phòng, co đến mức không thể co thêm, tim Giang Đình giống như cũng bị động tác này của cô siết chặt.
Sau khi hít một hơi thật sâu, anh ta ngồi xổm ở trước mặt cô, nói “Trước đó chúng ta thảo luận về cạnh tranh công ty, đã từng nhắc đến phải xuyên thấu qua vấn đề để nhìn bản chất? Vũng nước đu.c như thị trường mê hoặc đông đảo, có thật có giả.”
Cô vùi đầu không nói lời nào, khóc đến mức liên tục nấc lên, tiếng nghẹn ngào truyền vào trong tai người đàn ông, anh ta chỉ cảm thấy yết hầu mình cũng theo đó nghẹn lại.
Khi đó Giang Đình cho rằng cô nhóc đang cáu kỉnh, nghe được quá khứ của anh ta có khó chịu và hiểu lầm, cảm thấy mình chịu ấm ức, Giang Đình tự tin có thể dỗ tốt, dù sao anh ta cũng không làm thế.
“Ở Tây Xương để em lại, bao gồm cả tối đó đột nhiên hung dữ với em, khiến em lo được lo mất, đều là anh không đúng, anh xin lỗi em có được không?”
“Thế nhưng ngày đó đưa cô ta đến Đế Đô chỉ là vì cô ta ở đó, vừa hay anh có xe, cho nên thuận tay mà thôi.”
Ngay cả chính bản thân Giang Đình cũng không nói rõ được này đó, vì sao nghe thấy âm báo tắt máy của cô lại không đi tìm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận