Chương 370

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 370

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

369 Anh không đồng ý 1
Lâm Chi Nam cho rằng người này muốn làm gì đó với cô, nhưng anh ta chỉ ôm lấy cô, dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu cô, ở bên tai cô nhẹ giọng nói rất nhiều rất nhiều.
Cô không thể cử động, ngay cả cổ tay cũng bị Giang Đình giữ chặt, vùi ở trong ngực anh ta gào khóc.
“Em muốn về nhà, em không muốn ở lại Đế Đô nữa, em muốn về nhà.”
“Em muốn mẹ, em muốn đi tìm mẹ…”
Trong tâm lý học có viết, khi con người ta yếu ớt nhất sẽ kêu tên người sinh dưỡng mình, Giang Đình không biết bản thân đã ép cô thành bộ dạng này, từng tiếng kia giống như con thú nhỏ bất lực gào rống, áp lực truyền đến tai anh ta.
Trong mắt Giang Đình vô cùng chua xót.
Hiện giờ cô không nghe lọt tai điều gì, vì thế bàn tay to chỉ có thể xoa đầu cô nhẹ nhàng trấn an, Giang Đình càng thêm vùi đầu vào cổ cô, dùng tư thế mà cô thích nhất.
Thân mật kề sát, trái tim đập thình thịch, không biết là anh ta hay là cô.
Dần dần cô không khóc nữa, theo đó là tiếng hít thở nhè nhẹ vang lên.
Giang Đình buông lỏng tay, cô nhóc đã ở dưới thân anh ta ngủ rồi, gương mặt ướt đẫm, thỉnh thoảng còn chun mũi khịt một cái, nước mắt nước mũi đầy mặt.
Thật xấu.
Anh ta vươn tay giúp cô nhóc lau sạch, rõ ràng muốn trêu chọc, nhưng khóe miệng lại toàn là chua xót.
Nhẹ nhàng bế người lên, dọc theo cầu thang xoắn ốc đi lên lầu, đầu cô rất tự nhiên tựa vào vai anh ta, giọng nói mớ quen thuộc truyền đến.
“Giang Đình…”
Giang Đình rủ mắt, cô bĩu môi lải nhải giống như trước đây, tinh tế nhẹ nhàng mang theo ỷ lại, nghe được vô thức cảm thấy trước ngực ngứa ngáy.
Chỉ là khác với trước kia, nước mắt cô lại rơi, dọc theo mũi từng giọt tiến vào trong ngực anh ta.
Một đoạn đường ngắn ngủi đi vào phòng ngủ, trước ngực Giang Đình đã ướt đẫm một mảng lớn, nhiệt độ không tính là nóng, lại khiến tim anh ta chua xót hơn phân nửa.
Chính vào khoảnh khắc này, anh ta xác định, thì ra có thứ gì đó ở trong trí nhớ đã theo thời gian phai màu, anh ta ở trong căn phòng tối ngửi được một hương thơm khiến người ta giật mình.
Không phải anh ta mà là của cô.
Cô vẫn còn đang nỉ non, Giang Đình đặt cô nhóc xuống giường, cúi người hôn lên chóp mũi cô, giọng nói chưa từng ôn nhu như bây giờ.
“Ừ, anh ở đây.”

Ngày hôm sau lúc Lâm Chi Nam thức dậy đã không còn khóc lóc như tối qua, cô an tĩnh giống như bình thường, ngoại trừ không còn dính lấy anh ta như trước đây, tất cả thoạt nhìn không có gì khác thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận