Chương 388

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 388

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

387 Từ hôm nay trở đi, không là anh em 4
Vô số ngày đêm anh ta bàng hoàng và do dự, sợ đầu sợ đuôi, anh em tốt hơn 20 năm cũng không phải chỉ nói miệng. Trong lòng anh ta bị giày vò tra tấn không ít hơn Giang Đình.
Bởi vì trận đánh này mà anh ta bớt áy náy đi một chút, Lục Nhất Hoài anh ta cầu còn không được.
Sau khi đấm mấy quyền, Giang Đình giống như cũng bình tĩnh lại, chỉ là đồng tử lạnh như băng, nhìn Lục Nhất Hoài hận không thể xẻ thịt.
Buông Lục Nhất Hoài ra, tay rủ xuống bên cạnh, l ng ngực lên xuống dữ dội.
Hai người lẳng lặng đối diện, Lục Nhất Hoài ho khan hai tiếng, khóe miệng có vài sợi tơ máu.
Người đàn ông bị thương trái lại không quá để ý, trong mắt cũng không có độ ấm gì, lạnh nhạt nhếch môi “Nếu như Lục Nhất Hoài tôi quen biết cô ấy trước, tuyệt đối không có chuyện Giang Đình cậu.”
Giang Đình không đáp, trong mắt giống như vực sâu quay cuồng.
Sau biến hóa nghiêng trời lệch đất trong đôi đồng tử màu đen, ánh mắt Giang Đình trở nên yên tĩnh, tĩnh mịch, lạnh lùng.
“Lục Nhất Hoài, từ hôm nay trở đi, Giang Đình và cậu không còn là anh em tốt nữa.”
Nhìn cũng không nhìn anh ta, người đàn ông nói xong xoay người nhanh chóng rời đi.

“Xuống đi, anh ở dưới lầu.”
“… Em chuẩn bị phải tắt đèn rồi.”
“Còn nửa tiếng nữa mới phải tắt đèn, tối nay em không xuống, sáng mai em dậy vẫn sẽ thấy anh ở đây.”
Tạm dừng một lát, giọng nói của người đàn ông trong điện thoại có hơi khàn khàn.
“Xuống đi.”
Nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động đã tắt, Lâm Chi Nam thở dài, lần sau không thể nghe số lạ.
Chỉ là chuyện này sớm muộn gì cũng tốt, cùng Giang Đình thẳng thắn thành khẩn nói đường ai nấy đi là cần thiết, không cách nào trốn tránh.
Cô khoác thêm áo rồi đi xuống lầu.
Người đàn ông vẫn như cũ đứng dưới gốc cây, dáng người cao lớn thon dài, Lâm Chi Nam lại mơ hồ phát hiện ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Lúc đến yên tĩnh chờ đợi, quanh người đều là dáng vẻ dịu dàng, bây giờ lại giống như dây cung bị kéo căng đến cực hạn.
Vào lúc nhìn thấy cô, Giang Đình khẽ ngước mắt, đôi đồng tử màu đen sâu không lường được, cách xa mười mét cũng vô cùng bức người.
Lâm Chi Nam không biết Lục Nhất Hoài đã nói gì với anh ta, cũng không xác định được là đến mức độ nào.
Cô lẳng lặng suy nghĩ và cân nhắc, chậm rãi cất bước đi đến, cách anh ta mấy bước thì dừng lại.
Không biết vì sao theo bóng dáng kia chậm rãi đến gần, trong đầu Giang Đình ngập tràn suy nghĩ, rõ ràng trong cơ thể không chút kiêng kỵ gì mà kêu gào, lại từng chút một yên tĩnh dần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận