Chương 406

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 406

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

405 Giang Đình ghen 1
Lục Nhất Hoài lại hỏi “Cậu cũng đã tiếp nhận Thăng Long Tư Bản gần được hai năm rồi, dựa theo đợt sóng thủy triều VC cũng đã qua, cậu dự định khi nào thì quay về trung tâm chữa bệnh?”
Hàn Triệt nhất thời không nói gì, trên gương mặt anh tuấn có khí khái hào hùng tuấn lãng trong đó.
“Không phải chứ, lúc trước chẳng phải cậu ghét nhất ngành tài chính à?” Lục Nhất Hoài trái lại buồn bực nói “Thầy giáo mà biết chuyện này, chỉ sợ sẽ nổi giận, vất vả dạy đồ đệ sáu nắm, kết quả lại thành may áo cưới cho người khác.”
Nghe lời này, Hàn Triệt cũng yên lặng mấy giây.
Một lát sau mới không mấy vui vẻ nhếch môi nói “Không phải tôi thì cũng là Hàn Tinh, dù sao làm anh trai cũng nên gánh vác nhiều hơn.”
Được rồi, thiếu chút nữa thì anh ta quên mất người này mắc bệnh cuồng em gái nghiêm trọng.
Lục Nhất Hoài như có như không gật đầu.
Anh ta vẫn còn nhớ rõ mười mấy tuổi coi trời bằng vung năm đó, bạn bè tụ tập chơi bóng rổ, bắn súng sơn, cha mẹ các nhà sai người tìm khắp nơi, chỉ có một mình Hàn Triệt anh ta nắm tay một cô nhóc đi tản bộ từ đầu này đến đầu kia lớn viện, vừa làm cha lại làm anh.
Từ nhỏ đã bị ăn đến sít sao.
Loại chuyện này giống như người uống nước, ấm lạnh tự biết, trái lại Lục Nhất Hoài không có dị nghị gì, đặt ở trên người cô nhóc nhà anh ta, đoán chừng anh ta cũng không kém bao nhiêu.
Vừa nghĩ đến Lâm Chi Nam.
Lục Nhất Hoài lơ đãng nhìn điện thoại di động, trống rỗng, hơn mười tin nhắn dừng ở một câu của cô “Em muốn đọc sách, đừng quấy rầy.”
Nói xong còn gửi kèm icon im miệng, chê anh ta ầm ĩ chứ sao.
Lục Nhất Hoài cảm thấy mình lại ngứa răng.
Còn đang nghĩ ngợi thì cửa phòng bị gõ rồi mở ra, Diêu Phong cười hì hì đi vào. Đi theo sau chính là Giang Đình, lúc anh ta đưa tay ra nắm tay nắm cửa, lộ ra một phần tay áo sơ mi màu trắng bên trong tây trang màu đen.
Khí chất vẫn bình tĩnh như ngọc, lúc nhìn qua cũng không còn lạnh nhạt như trước mà mang theo lực lượng chèn ép.
“Nơi này không tệ, tôi nghe mấy người nhắc đến quán bar này, không nghĩ đến lại do Hoài Tử cậu mở.”
Diêu Phong cười nói, lại không ai để ý đến anh ta.
Ánh mắt Giang Đình sớm vượt qua Diêu Phong nhìn về phía Lục Nhất Hoài ngồi trên ghế sofa.
Giây lát ánh mắt chạm nhau kia, đôi mắt đen kịt phản chiếu ánh đèn lại không hề có độ ấm.
Anh ta trầm tĩnh hờ hững, Lục Nhất Hoài hững hờ.
Một giây đối mặt, lại riêng mình rời tầm mắt.
Giang Đình cũng không nhìn anh ta nữa, đi vòng qua bàn trà, ngồi một bên khác ghế sofa.
Anh ta hỏi Hàn Triệt “Hơn nửa năm nay ở nước Mỹ thế nào?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận