Chương 429

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 429

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

428 H, thao bên cửa sổ 3
Sau đó trong tiếng rên ɾỉ Lâm Chi Nam nghe được lớn khái, người đàn ông kiên nhẫn dùng những thuật ngữ đơn giản hơn để giảng dạy cho cô, công ty muốn được niêm yết trên sàn chứng khoán, đầu tiên là phải được một công ty thuộc ủy ban chứng khoán đưa ra một báo cáo tư vấn toàn diện.
Mà trong ngành này cũng có quy tắc riêng của nó, lấy tiền đổi số liệu thuộc về loại hình ngầm thừa nhận, chỉ cần không quá khác thường khiến ủy ban chứng khoán làm to chuyện, sau cùng những người kia có thể phủi mông thoải mái, dùng sai lầm số liệu đổ trách nhiệm lên nhân viên.
“Chẳng phải em sắp đi thực tập ư?” Lục Nhất Hoài nắm lấy mông cô xoa nắn, nhắc nhở “Đừng cậy mạnh, nếu như không nắm chắc 100% thì đừng xuất đầu, cũng đừng giúp đỡ ai.”
“Chuyện thuộc bổn phận của mình thì cố gắng làm, hết sức phân rõ trách nhiệm.”
Anh ta bớt đi vẻ đùa cợt, thêm phần nghiêm túc, Lâm Chi Nam nghe anh ta nói, người đã bị bế xuống dưới giường.
Cô kêu lên một tiếng kẹp chặt, cằm Lục Nhất Hoài cọ lấy trán, cười ra tiếng.
Đặt người lên thảm mềm bên bệ cửa sổ, anh ta tùy ý đè xuống.
Ngoài cửa bông tuyết bay bay, bên trong cửa sổ không ngừng kiều diễm.
Hai cơ thể quấn lấy nhau triền miên, hai chân trắng nõn của thiếu nữ đã bị kéo ra trong tư thế không thể tưởng tượng nổi, để lên bả vai anh ta, nghênh đón người đàn ông cuồng dã đâm vào.
Mồ hôi Lâm Chi Nam ẩm ướt, tay nhỏ ôm lấy vai anh ta, trong tiếng khóc lóc nức nở nghẹn ngào mới hiểu được lần đầu tiên đối với anh ta chỉ mới là món khai vị mà thôi.

Cô đã đến Thượng Hải.
Lúc máy bay hạ xuống sân bay Phổ Đông, Lâm Chi Nam đi theo Lục Nhất Hoài xuyên qua dòng người tấp nập, bàn tay to bao lấy cô, chậm rãi kéo theo hành lý.
Người đàn ông mặc áo khoác màu kaki, ánh đèn chiếu lên ngũ quan cương nghị của anh ta, giống như là chút se lạnh trong mùa xuân ấm áp, bức người lại rất khiến người ta chú ý.
Bên cạnh lại đi theo một cô gái xinh đẹp cao đến vai, một đường không biết đã hấp dẫn sự chú ý của bao nhiêu ánh mắt.
Vừa ra khỏi sân bay, Lâm Chi Nam đã nhìn thấy một chiếc xe thể thao mui trần biển số bắt mắt, màu đỏ chót cực kỳ khoa trương, người qua đường đều chú ý đến, một người đàn ông buồn bực ngán ngẩm dựa vào xe, lại là một phong cảnh bất động.
Đều nói vật họp theo loài.
Khí chất này…
Lâm Chi Nam giống như có cảm giác, quả nhiên anh ta nhìn sang người đàn ông bên cạnh cô, hơi nhướng mày, đôi mắt hoa đào kia mang theo ý cười “Anh Nhất Hoài, đã lâu không gặp.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận