Chương 456

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 456

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

455 Liên Thắng và quá khứ 2
Cô ngẩng đầu, từ đó đu.ng vào đôi mắt đen của anh ta, giống như hải đăng trong đêm tối, đột nhiên sáng lên, thăm thẳm bất diệt.
Khiến trong lòng người nhìn run lên.
Khi đó Lâm Chi Nam còn chưa hiểu được trong đáy mắt người đàn ông kia xuất hiện mấy tia tình du͙c.
Từ khi gặp cô, Liên Thắng gần như không thiết ăn uống, không còn hứng thú với mấy cô nàng sau lưng, ngay cả nhân vật chính trong mộng xuân cũng là cô.
Liên Thắng thầm mắng mình hạ lưu còn làm ra vẻ, con nhóc kia còn chưa trưởng thành không, không thể suy nghĩ linh tinh, nhưng nhất định phải gặp mặt một lần.
Thế là mới có cảnh tượng kệch cỡm kia.
“Lâm Chi Nam đúng không?” Anh ta hướng về phía cô nhếch cằm “Anh tên Liên Thắng, là…” người đàn ông tương lai của em.
“Tránh ra ” Cô nhóc không chút cảm kích, bên cạnh Diệp Thanh đã sớm sợ đến chân tay run rẩy, vẻ mặt Lâm Chi Nam vẫn lạnh lùng.
Mấy chữ trong miệng Liên Thắng bị cô lạnh lẽo cắt ngang, nói xong lôi kéo Diệp Thanh rời đi.
Anh ta tinh mắt dịch sang một bên.
“Ha ha…” Mấy tiểu đệ ở phía sau thấy cô gái kia đu.ng đầu vào trong ngực anh Thắng đều mập mờ huýt sáo.
“Buông tay, anh còn chặn đường chúng tôi như thế, chúng tôi sẽ lập tức gọi người.” Lâm Chi Nam đã vô cùng tức giận, hất tay đang để lên vai mình ra.
Liên Thắng không chút để ý, nhếch miệng cười để lộ hàm răng trắng, vuốt ve lòng bàn tay, còn tận hưởng dư vị vừa rồi.
Tính tình nóng nảy như hạt tiêu này thật đúng khiến anh ta thích.
“Đây sao có thể gọi là chặn đường, đây gọi là bảo vệ cô gái của ông đây.” Anh ta đút tay vào túi quần, dáng vẻ rất ngầu “Từ nay những kẻ làm phiền đến nhà em đều giao cho anh, có anh ở đây, không ai có thể đến quấy rối em.”
Nói xong lại quay đầu với mấy tiểu đệ, trừng mắt một cái “Đều cút ngay cho tôi, nên làm gì thì làm cái đó.”
Quấy rối?
Tôi thấy anh mới chính là người quấy rối tôi nhiều nhất.
Kiểu tóc như ổ gà ánh mắt lại giống như du côn lưu manh trước mặt Lâm Chi Nam, trong lòng Lâm Chi Nam trợn trắng mắt, hoàn toàn không có kiên nhẫn.
“Vậy dù sao anh cũng phải để cho chúng tôi về nhà chứ.” Cô nói.
“Đương nhiên, chẳng qua về sau sẽ do anh đưa em về.” Anh ta nghiêng đầu nhìn cô, khóe miệng mang theo mấy phần ý cười “Đoạn đường này nguy hiểm trùng trùng, không thể cho vợ anh ấm ức…”
Vợ cái beep…
“Trước tiên anh để cho tôi đi trước đã….”
Lâm Chi Nam không nói được hay không, chỉ là bớt đi sắc bén, Liên Thắng cũng nhướng mắt, ánh mắt nhìn cô chằm chằm, nghiêng người nhường đường cho người ta.
Cô kéo Diệp Thanh đang run rẩy đi trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận