Chương 467

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 467

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

466 Đến nhà Lục Nhất Hoài, gặp phải Đường Tử Dự 1
“Haiz, làm sao gặp phải bà nội anh, một đi không trở lại nhỉ…”
Đây là đang nói cô? Lâm Chi Nam nhướng mày cào một cái qua…
Lục Nhất Hoài á lên một tiếng, bật cười, đáy mắt đuôi lông mày của anh ta đều là vui vẻ, ngón tay khẽ gõ lên vô lăng.
Đường núi vắng vẻ, xung quanh là mùi thơm ngát.
Ngoài dự liệu nơi này cũng không phải kiểu biệt thự cao cấp hay lớn viện trang nghiêm, mà chính là một biệt thự theo cách thức Châu Âu ở giữa cánh đồng hoa, tinh xảo xa hoa che giấu dưới nội liễm trầm ổn.
Lục Nhất Hoài đỗ xe ở bên cạnh, vừa mới xuống xe đã có người hầu đi lên cầm lấy đồ trong tay Lục Nhất Hoài.
“Cậu Nhất Hoài.”
Lâm Chi Nam chú ý đến lúc ánh mắt kia dừng trên người mình, hiền lành xen lẫn mấy phần kinh ngạc, cô cũng lễ phép gật đầu mỉm cười với người ta.
Tay đã bị người đàn ông kia nắm lấy trong lòng bàn tay, đi vào bên trong cổng sắt.
“Bà nội của tôi đâu?” Lục Nhất Hoài thuận miệng hỏi một câu “Chẳng lẽ lại ở vườn hoa phía sau cùng thím ba tôi nghe cái gì mà bài hát của đoàn văn công?”
“Vẫn là cậu hiểu rõ lão phu nhân nhất, hai ngày trước chú ba cậu gọi điện thoại tới, nói là nghe nhạc có lợi cho việc buông lỏng tinh thần, cho nên lại đưa cho bà ấy mấy vali băng đĩa, mỗi ngày đổi thay băng để nghe.”
Bà nội này…
Lục Nhất Hoài phát ra một tiếng cười nhẹ từ xoang mũi, nắm tay Lâm Chi Nam đi vào bên trong.
Mùa đông ở phương nam khác với phương bắc, ánh nắng chiếu lên người ấm áp, dọc theo đường đá là cây cối xanh um, Lâm Chi Nam liếc thấy mấy người ngồi ở đình.
Gặp qua, chưa gặp qua.
Ngoại trừ lần trước nhìn thấy chú hai anh ta ở Tây Xương, còn có hai vị phụ nhân khác dáng vẻ đoan trang, khí chất trác tuyệt, thời gian tăng thêm ưu đãi trên người bọn họ, này là chú thím hơn bốn mươi tuổi mà trong miệng người đàn ông đã hình dung, lại cần không cần nhắc đến lão phu nhân mặc vạt áo thêu kia.
Mặc dù trong tóc có sợi bạc, nhưng trên mặt đầy ý cười, tinh thần minh mẫn.
Bọn họ cũng nhìn thấy cô, bốn tầm mắt cùng nhau nhìn đến, trong lòng Lâm Chi Nam hơi căng thẳng.
Tay đột nhiên bị siết chặt, giống như dùng loại phương thức này cho cô thêm dũng khí.
“Nhất Hoài, cuối cùng hai đứa cũng đến rồi, từ sáng bà nội đã nhắc suốt đến giờ, thiếu chút nữa đã để chú hai cháu đi đón.”
Lục Nhất Hoài đến gần, kêu to oan uổng “Chuyện này thím ba cũng không thể trách cháu được, thím cũng biết từ chỗ nhà cháu đến đây có bao xa, nói hơn phân nửa Thượng Hải cũng không tủ, muốn trách thì phải trách chú hai trước đó chọn cho bà nội một nơi xa thế này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận