Chương 468

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 468

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

467 Đến nhà Lục Nhất Hoài, gặp phải Đường Tử Dự 2
“Thằng nhóc thối này, còn trách lên chú hai cháu?”
Chút quở trách đầy dung túng, ánh mắt bà Lục dừng trên người Lâm Chi Nam, cười nói với cô “Bé ngoan, mau ngồi đây.”
Sớm có người hầu chuẩn bị ghế, sau khi Lâm Chi Nam theo Lục Nhất Hoài ngồi xuống, tay đã sớm bị bà Lục nắm chặt, sau mấy lần dò xét, ánh mắt cong cong.
Đều nói cách xa thì thân, lão phu nhân đối với mấy người con trai thì có chút nghiêm khắc, gần như đem tất cả tình yêu dành cho cháu trai cháu gái, lần này nhìn thấy đứa cháu trai mà bà ấy thương yêu nhất dẫn về một cô bạn gái xinh đẹp như vậy, đương nhiên là vui vẻ.
Lâm Chi Nam cũng ngoan ngoãn theo Lục Nhất Hoài giới thiệu chào hỏi bà nội và chú thím, gần như mỗi người đều đánh giá cô.
Cô không thể không thừa nhận, người nhà này lễ nghi đều rất tốt, lúc nhìn chằm chằm người ta sẽ không mang đến cho người ta cảm giác khó chịu, nhưng giống như lại rất nghiêm túc quan sát.
Lâm Chi Nam càng phải thêm cẩn thận để tránh lộ đuôi cáo.
“Nhất Hoài nói cháu tên Lâm Chi Nam, vậy bà sẽ gọi cháu là Nam Nam, đến nhà mình thì không cần câu nệ.” Lão phu nhân vỗ tay cô.
Lâm Chi Nam cũng đi theo gật đầu, nhưng trên mặt vẫn mang theo nhu thuận và không được tự nhiên.
Cô gái 18 – 19 tuổi cùng với cố gắng tỏ ra lão luyện thâm trầm, chẳng bằng đơn thuần dịu dàng khiến cho người ta thích, cô hạ quyết tâm giả bộ như thế ở nhà họ Lục.
Thật tình không biết Lục Nhất Hoài đã sớm nói cho bà nội biết hai điểm…
Nhí nha nhí nhảnh, tranh luận là số một.
Bây giờ…
“Tên nhóc thối Nhất Hoài này, ở trước mặt Nam Nam, có phải đã nói xấu bà không?” Lão phu nhân mắng “Nói mấy lời đó mà không sợ thẹn với lương tâm của cháu hả?”
Lục Nhất Hoài bình tĩnh uống trà, mày kiếm nhướng lên, chết cũng không thừa nhận “Đâu có, cháu trai của bà là người như vậy sao? Cháu nói tốt về bà còn không kịp nữa là.”
Trên bàn tròn, chân trái đột nhiên bị nhéo một cái, trả thù anh ta nói linh tinh.
Cô nhóc chết tiệt kia.
Lục Nhất Hoài cắn răng, âm thầm hít sâu một hơi, trên mặt không có gì khác thường.
Chỉ là nắm bàn tay làm loạn của cô cọ cọ, giữ lấy ngón tay út của cô phân cao thấp.
Trong bữa tiệc cũng không ai phát hiện ra hai người phân tranh cao thấp, đề tài chuyển đến trên người cha mẹ Lục Nhất Hoài.
“Gần đây mẹ cháu có gọi điện thoại về không?” Thím ba của anh ta hỏi “Chị ấy sang Mỹ cùng bà ngoại cháu an dưỡng chữa bệnh cũng sắp hơn nửa năm rồi, nhiều lần bởi vì chênh lệch múi giờ nên thím và mẹ cháu chỉ vội vàng tán gẫu hai câu đã phải cúp máy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận