Chương 471

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 471

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

470 Đến nhà Lục Nhất Hoài, gặp phải Đường Tử Dự 5
“Bà nội, nhà cháu cách đây không tính là xa, ngay ở một huyện thành nhỏ khu Mân Nam tỉnh Chiết Đông.” Vẻ mặt Lâm Chi Nam cười yếu ớt, hữu lễ nói “Chẳng qua cha mẹ cháu là một người rất bình thường, là…”
Còn chưa nói xong, chỗ cửa lớn sau lưng truyền đến vài tiếng nói chuyện.
“Tử Dự, hôm nay ngọn gió nào của cháu thổi cháu đến đây thế? Bình thường mời gọi cũng không tìm thấy cháu đâu.”
“Chẳng phải hôm nay cháu đến thăm bà và các thím đó à, cháu nghe mẹ mình nói anh Nhất Hoài đưa bạn gái về nhà, cháu đương nhiên muốn đến xem một chút.”
Giọng điệu trầm thấp lại tản mạn, lại giống như nhiều hơn mấy phần trầm thấp.
Lâm Chi Nam quay đầu, từng cho rằng cả đời sẽ không cần gặp lại người này, lại xuất hiện trước mặt cô… Lấy phương thức vội vàng không kịp chuẩn bị.
Mấy tháng không gặp, ngũ quan thậm chí cả người anh ta vẫn có vẻ rất khoa trương, nhưng lại mơ hồ có dấu vết trưởng thành, bị ném vào trong quân đội tôi luyện mấy tháng, dường như đã mài giũa đi phần ngạo mạn vô lại giấu bên trong.
Trong lòng Lâm Chi Nam giật thót, giống như ngồi trên xe cáp treo lao xuống.
Cô cúi đầu dịch chuyển tầm mắt, Đường Tử Dự đã không còn ngu ngốc cà lơ cà phất như trước, lập tức phát hiện ra có người nhìn mình.
Anh ta mỉm cười ánh mắt thẳng tắp nhìn qua, cùng Lâm Chi Nam đối diện.
Hơn 80 ngày không nhìn thấy người này, Đường Tử Dự trải qua giày vò tra tấn đã sớm không còn cảm giác đậm sâu, chẳng qua anh ta cảm thấy mình nợ cô một câu xin lỗi.
Thiết huyết quân hồn, thời gian bị ép huấn luyện không có điểm dừng, một câu xin lỗi không kịp nói kia trở thành tiếc nuối khôn kể trong lòng anh ta, cắm rễ trong tim, giống như dây leo quấn quanh leo lên, trong lúc ngẫu nhiên rảnh rỗi lớn thành cây nhỏ.
Trưởng thành, khỏe mạnh, từng chút lớn dần.
Mà dòng nước tưới cho cây non này trưởng thành chính là cô.
Đường Tử Dự đã từng nghĩ đến dáng vẻ khi gặp lại cô, muốn cùng cô nói một tiếng xin lỗi, muốn nói anh ta đã thay đổi, anh ta đã không còn là một Đường Tử Dự chỉ biết đi bar trêu chọc mấy em gái.
Nhưng như thế thì có gì khác biệt chứ? Hỏi chính mình câu này, trong lòng Đường Tử Dự cảm thấy vắng vẻ.
Bên cạnh cô đã có Giang Đình rồi.
Trong giày vò lặp đi lặp lại, anh ta dần bình thản.
Thế nhưng không nghĩ đến tới Thượng Hải, một nơi đương tương như nhà mình lại nhìn thấy Lâm Chi Nam, tốc độ đến gần của Đường Tử Dự dừng lại, đồng tử co rụt “Sao cô lại ở đây?”
“Ồ Tử Dự, cháu biết Nam Nam à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận